Bên lề đường đỗ một chiếc Mercedes màu đen. Bạch Thỏ dẫn Cao Dương lên xe, cả hai ngồi ở hàng ghế sau. Người đàn ông trung niên cầm lái mặc vest đi giày da chỉnh tề, gương mặt điềm tĩnh, đúng chuẩn kiểu tài xế riêng chuyên phục vụ cho các nhân vật tai to mặt lớn hoặc giới siêu giàu.
Vừa lên xe, Bạch Thỏ đã đá văng giày, lại bắt đầu lôi sơn móng chân ra bôi bôi trét trét, lần này là màu tím.
"Cô thích sơn móng thế." Cao Dương kiếm chuyện làm quà.
"Ừ, một ngày tôi đổi màu bảy tám lần cơ. Người ta rảnh rỗi thì lướt tóp tóp, còn tôi chán thì sơn móng chân."
"Coi chừng hỏng hết móng bây giờ."
"Còn lâu nhé." Bạch Thỏ không thèm nhìn Cao Dương, hoàn toàn đắm chìm vào công việc, trông hệt như một nghệ sĩ đang say mê sáng tác. Tay cô nàng quả thực rất vững, chiếc cọ nhỏ men theo bề mặt móng quét dọc xuống rồi lại quét ngược lên, đường nét đối xứng, lượng sơn đều đặn, bề mặt phẳng mịn. Cao Dương nhìn chằm chằm một lúc, bỗng thấy cõi lòng yên bình đến lạ, vô cùng thuận mắt.
Đến khi Bạch Thỏ sơn xong một bàn chân thì xe đã chạy được gần mười phút.
Bạch Thỏ tỏ vẻ khá hài lòng, thổi thổi vào kẽ ngón chân rồi ngẩng đầu hỏi Cao Dương: "Đẹp không?"
"Cũng tàm tạm."
"Tôi cũng thấy tàm tạm." Bạch Thỏ cất lọ sơn móng đi, "Nhưng mà, lát nữa nhìn lại thấy hết đẹp, khéo tôi lại muốn đổi màu mới cho xem."
"Cô bị ám ảnh cưỡng chế à."
"Đâu có! Tôi là đứa cuồng chân đẹp!"
Cao Dương lười cãi cọ thêm. Hắn ngẫm nghĩ một lát, cố gắng dùng giọng điệu tự nhiên nhất để hỏi: "Bà chủ tiệm nướng hôm qua..."
"Sao thế, vẫn còn vương vấn người ta à?"
"Không, tôi chỉ muốn biết cô ta có mạnh không thôi."
"Không biết, chưa đánh nhau bao giờ, nhưng chắc chắn không phải dạng vừa đâu." Bạch Thỏ đáp.
Cao Dương định hỏi tiếp, nhưng lại cảnh giác liếc mắt nhìn tài xế ở ghế trước. Bạch Thỏ liền bảo: "Yên tâm đi, là Bạch diện."
"Được, vậy tôi nói thẳng nhé, tại sao tổ chức không chiêu mộ cô ta?" Cao Dương cũng chẳng trông mong moi được quá nhiều thông tin, đằng nào cũng chỉ tiện miệng hỏi thăm chút đỉnh. Dù sao hắn hoàn toàn mù tịt về Liễu Khinh Doanh, điều này sẽ khiến hắn rất bị động trong lần "hợp tác" sắp tới.
"Cô ta ấy hả, nói sao nhỉ, thuộc dạng thích tự do tự tại, không có hứng thú gia nhập tổ chức. Mà tổ chức của chúng ta cũng chẳng có hứng thú với cô ta."
"Tại sao?"
Bạch Thỏ ngồi thẳng dậy, vỗ vai Cao Dương ra dáng bề trên, thấm thía nói: "Vừa nãy tôi nói thế nào nhỉ, con người một khi để lộ điểm yếu thì coi như cách cái chết chẳng còn xa nữa."
"Thế thì liên quan gì đến câu hỏi của tôi?"
"Đừng có ngắt lời! Nhưng có những kẻ lại chẳng hề có điểm yếu."
"Cô đang nói bà chủ tiệm nướng à?"
"Đúng thế, mà không chỉ có vậy đâu." Bạch Thỏ chép miệng, "Một người ấy mà, nếu không có điểm yếu thì nhất định sẽ có dã tâm. Thế nhưng bà chủ này không những không tìm ra điểm yếu, mà dã tâm còn giấu rất sâu. Loại người như vậy quá nguy hiểm, quá khó lường, cho gia nhập tổ chức sẽ là một mầm mống tai họa khổng lồ."
"Có lý." Cao Dương đồng tình.
"Chuẩn chưa! Lời này không phải tôi nói đâu, là Đội trưởng nói đấy." Mỗi lần nhắc đến Đội trưởng, ánh mắt Bạch Thỏ lại tràn ngập vẻ sùng bái, chẳng khác nào thiếu nữ đang đu idol.
"Là cái người anh em ruột thất lạc nhiều năm của tôi đấy à?" Cao Dương tự giễu.
"À đúng đúng đúng!"
"Lát nữa tôi có được gặp Đội trưởng không?"
"Không được đâu, dạo này anh ấy bận lắm. Trừ anh ấy và Phó đội trưởng ra thì những người khác đều đã đến đông đủ." Bạch Thỏ nghiêng người nhìn ra ngoài cửa sổ, "Chúng ta tới nơi rồi."
Cao Dương cùng Bạch Thỏ bước xuống xe, hắn không khỏi kinh ngạc thốt lên: "Thiên Hi Lâu!""Đúng vậy."
Thiên Hi Lâu được xây dựng từ năm năm trước, còn có tên là Trung tâm Tài chính Quốc tế Ly Thành. Tòa nhà tọa lạc tại khu 1 phồn hoa nhất Ly Thành — khu Đại Từ, nằm ngay ngã tư giao giữa phố đi bộ và đường Phù Dung. Đây là một tổ hợp kiến trúc chọc trời quy mô lớn, tích hợp trung tâm mua sắm giải trí sầm uất, tòa nhà văn phòng cao cấp, căn hộ dịch vụ và khách sạn năm sao.
Tòa nhà chính cao 430 mét với 90 tầng; tòa nhà phụ cao 305 mét với 60 tầng; chiếm diện tích đất 74.400 mét vuông, tổng diện tích xây dựng lên tới 1 triệu mét vuông. Đây cũng là tòa nhà cao nhất Ly Thành.
Trên nóc Thiên Hi Lâu còn có một vòng đu quay cỡ nhỏ, xoay tròn và tỏa sáng rực rỡ suốt hai mươi bốn giờ, tựa như một bánh răng ngũ sắc lơ lửng trên bầu trời Ly Thành.
Vòng đu quay này chưa từng mở cửa đón khách. Nghe đồn ông chủ đứng sau tòa nhà là một thanh niên tài tuấn, chuẩn tổng tài bá đạo, vô cùng kín tiếng, chưa bao giờ lộ diện. Thế nhưng gã từng tuyên bố, sau này sẽ tổ chức đám cưới trên sân thượng, cùng cô dâu của mình ngồi trên vòng đu quay ấy.
Cao Dương hít sâu một hơi: "Cô đừng có nói với tôi, tòa nhà này là..."
"Chuẩn rồi đấy." Bạch Thỏ mỉm cười: "Sản nghiệp của Ngô Đại Hải."
Cao Dương sốc toàn tập!
Bạch Thỏ đeo một chiếc thẻ nhân viên tinh xảo lên cổ, sải bước qua cánh cửa xoay xa hoa tráng lệ. Hai nhân viên lập tức tiến lên đón tiếp, dẫn cô và Cao Dương đi vào lối đi riêng bên trong sảnh, bước vào thang máy chuyên dụng đi thẳng lên trên.
Thang máy bám dọc theo sống lưng tòa nhà, vách ngoài làm bằng kính một chiều kiên cố. Đứng bên trong, người ta có thể nhìn thấy bản thân đang dần lên cao, dòng người, xe cộ, đường phố, nhà cửa phía dưới cứ thế ngày càng xa, ngày càng nhỏ lại, mang đến cảm giác lâng lâng như đang "đắc đạo thăng thiên".
Trong lúc thang máy di chuyển, Cao Dương không nhịn được hỏi: "Nhà Ngô Đại Hải giàu đến mức này cơ à?"
"Đâu có, lương tháng sáu bảy ngàn, thưởng cuối năm được vài vạn thôi." Bạch Thỏ nhìn cảnh đêm phồn hoa của thành phố ngoài cửa kính, bình thản đáp: "Bố gã là giáo viên Toán cấp ba, mẹ làm nội trợ toàn thời gian."
"Ơ..." Cao Dương lại cạn lời: "Vậy Ngô Đại Hải là đại gia thế hệ thứ nhất à?"
"Ừ, hồi đại học gã học ngành kỹ thuật điện, tốt nghiệp xong lười đi làm, tự mày mò nghịch ngợm ở nhà rồi phát minh ra một loại vật liệu siêu đỉnh, có khả năng tích điện cực mạnh. Vật liệu này được ứng dụng trong rất nhiều lĩnh vực và đã đăng ký bằng sáng chế. Giờ pin điện thoại thông minh sạc một lần dùng được ba ngày, còn trước đó sạc một lần chỉ dùng được nửa ngày đấy, cậu tưởng tượng nổi không?"
"Đỉnh thật."
"Cậu hai của Ngô Đại Hải làm kinh doanh mảng năng lượng mới, kéo gã cùng khởi nghiệp, đúng là như cá gặp nước. Mới có bảy tám năm mà gã đã thành đại phú hào rồi. Có điều gã gần như chẳng màng đến công ty, giao hết cho cậu ruột quản lý, bản thân mỗi ngày chỉ việc ngồi đếm tiền thôi."
"Ghen tị thật đấy."
"Đúng thế, có tiền thì làm gì cũng tiện. Cho nên ngay khi biết gã cũng là người thức tỉnh, tôi đã lập tức lôi kéo gã vào tổ chức." Bạch Thỏ tỏ vẻ khá đắc ý: "Ai ngờ gã lại là một lão dê cụ."
"..."
Chẳng mấy chốc, hai người bước ra khỏi thang máy, đi vào hành lang.
Cuối hành lang là một cánh cửa kim loại màu trắng bạc. Bạch Thỏ tiến đến trước cửa, liếc nhìn máy quét võng mạc gắn chìm trên cửa, rồi xác thực tiếp qua hệ thống nhận diện giọng nói, bấy giờ cửa mới chịu mở.
Cánh cửa từ từ mở ra, bên trong là một không gian rộng lớn, nguy nga lộng lẫy. Phong cách trang trí mang hơi hướng cung đình phương Tây, nhưng lại pha trộn vô số yếu tố phương Đông, nào là bình phong gỗ gụ chạm hoa, tranh thủy mặc, đồ sứ thanh hoa, đủ loại đồ cổ thư họa. Ngoài ra còn có hàng loạt mô hình phiên bản giới hạn, hộp mù, Gundam tỉ lệ 1:1... Gu thẩm mỹ quả thực khó mà diễn tả bằng lời, tóm lại chỉ làm nổi bật đúng một chữ: Giàu!Ngay từ cửa đã trải một tấm thảm đỏ rực chói mắt, kéo dài tít đến tận chiếc bàn làm việc đặt giữa phòng. Phía sau bàn là một chiếc "Ngai Sắt" y hệt trong phim "Băng Hỏa Chi Câu", được đúc từ hàng trăm thanh kiếm sắt nung chảy, trông vừa cứng ngắc, lạnh lẽo lại vừa sắc lẹm. Cao Dương mới liếc nhìn một cái đã thấy ê ẩm cả mông.
Ngô Đại Hải mặc bộ đồ ngủ màu vàng cứt, tóc tai rũ rượi, gác chéo một chân, tay cầm quả dưa chuột sống đang gặm dở, ngồi chễm chệ trên Ngai Sắt chán chường ký tài liệu.
Thanh Linh và cảnh sát Hoàng cũng có mặt. Hai người vừa tới, đang mải ngắm nghía cái văn phòng "giàu đến mất cả nhân tính" của Ngô Đại Hải.
"Mọi người đến đủ rồi, bắt đầu thôi." Đúng lúc Ngô Đại Hải vừa ký xong đống tài liệu, gã đứng phắt dậy, vứt toẹt cây bút máy sang một bên, ngoạm thêm một miếng dưa chuột: "GO!"



