Hôm đó, Hàn Vũ quay lại Tùng Giang. Hắn tìm đến nhà máy bỏ hoang ở ngoại ô, đào từ dưới đất lên một khẩu súng lục cũ, dùng khăn lau sạch lớp dầu bảo quản bọc bên ngoài: "Bạn già... lại gặp nhau rồi!"
Lúc mới về Tùng Giang, hắn định sống an phận thủ thường nên đã giấu khẩu súng ở nhà máy bỏ hoang này. Làm vậy thì dù lực lượng trị an có khám xét quán ăn cũng chẳng tìm được bằng chứng cụ thể, tránh đẻ thêm rắc rối.
Vốn tưởng cả đời này sẽ chẳng bao giờ phải dùng đến thứ này nữa, ngờ đâu hiện thực lại giáng cho hắn một đòn nặng nề!
An ổn ư! Hai chữ đó vốn dĩ không thuộc về những kẻ như hắn. Không! Phải nói là loại người như hắn không xứng đáng được sống yên ổn.




