Lúc này, Ngô Nhạc nhìn Tần Giang, hồi lâu vẫn không biết nên nói gì.
Tần Giang có được ngày hôm nay hoàn toàn là tự lực cánh sinh. Ông mang tiếng là hiệu trưởng lớn nhưng đừng nói là giúp đỡ, nói khó nghe một chút thì đúng là đang ngồi mát ăn bát vàng, tự nhiên cũng chẳng có tư cách gì mà khuyên can:
"Thôi được rồi! Tôi biết cậu làm việc luôn có chừng mực, nếu cậu đã quyết thì tôi cũng chẳng nói thêm nữa."
"Chỉ là tôi không hiểu, cậu muốn đầu tư hơn chục tỷ thì đào đâu ra tiền? Cho dù hai thương hiệu Trà sữa của cậu có hái ra tiền đi chăng nữa, muốn gom đủ chục tỷ cũng phải mất vài năm chứ."




