Lúc này.
Phùng Chiêu bước đi trên đường trông có vẻ rất thong dong, nhưng ánh mắt lại không ngừng mượn những bề mặt phản chiếu để quan sát xem có ai bám đuôi hay không. Đây là mánh khóe hắn từng học được trong quân đội, hồi làm bảo an ở trường thì đương nhiên chẳng dùng đến, nhưng giờ đang mang nhiệm vụ trong người nên bắt buộc phải cẩn trọng.
Chỗ hắn thuê trọ rất gần, nằm ngay trong khu chung cư chéo góc đối diện trường nghề, đi bộ chưa tới mười phút.
Về đến trước cửa phòng, hắn cẩn thận kiểm tra, thấy sợi tóc kẹp ở khe cửa vẫn còn nguyên vị trí cũ rồi mới tra chìa khóa vào ổ.




