Hắn kéo tay thê tử, để nàng ngồi vào lòng mình rồi nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng.
"Ta biết, những năm qua quả thực đã để phu nhân phải chịu vất vả rồi. Nhưng phu nhân à, có nhiều chuyện không thể vội vàng được đâu."
Trình Hoằng Nghị cất giọng trầm ngâm.
"Làm quan mười năm qua, ta đã chứng kiến quá nhiều nhân tình thế thái. Nay Nghiêm Sơn Ngao vừa mới ngã ngựa, cả Đại Chu trăm phế đợi hưng, bệ hạ cũng có không ít chuyện cần xử lý. Nếu lúc này ta vội vã đi gặp bệ hạ, dùng lòng trung thành trước kia để đổi lấy một quan nửa chức, vậy ta sẽ trở thành loại người gì?"




