Màn biểu diễn bóng rổ nghệ thuật của các bé kết thúc trọn vẹn trong tiếng vỗ tay và tiếng cười rộn rã.
"Đi vệ sinh, rửa tay, uống nước nào các con!"
Cô giáo vỗ tay, giọng nói trong trẻo, khẩu lệnh ngắn gọn và dứt khoát.
"Vâng ạ—"
Đám trẻ kéo dài giọng non nớt đáp lời, líu ríu đặt bóng rổ xuống rồi xếp hàng đi vệ sinh.
"Cô giáo giỏi thật đấy, quản lý các bé nề nếp thế này."
Ôn Minh thấy vậy lập tức nở nụ cười bước tới: "Chắc phụ huynh quý và tin tưởng cô lắm nhỉ?"
Cô giáo mầm non là một cô gái trẻ mới ngoài hai mươi, nghe thế chỉ biết cười khổ lắc đầu.
"Làm gì có ạ! Giáo viên mầm non là nghề khổ nhất đấy."
Cô giáo hạ giọng kể lể: "Lần trước có phụ huynh khiếu nại, bảo con họ bị muỗi đốt hai nốt, cứ khăng khăng đổ tại em không quản lý tốt lũ muỗi, còn đòi hiệu trưởng đuổi việc em cơ!"
"Hả? Thế mà cũng khiếu nại á?"
Hồ Vũ Miên há hốc miệng ngạc nhiên.
Cô dạy học ở làng, bình thường toàn tiếp xúc với các ông bà hiền lành, ai nấy đều cực kỳ quý trọng và khách sáo với cô.
"Cô phải bảo với phụ huynh là cô không quản nổi muỗi thật, chứ không thì đâu chỉ bị đốt có hai nốt."
Lâm Nhàn đứng cạnh cười gian hiến kế.
Cô Hồ thì chắc chắn không ai khiếu nại đâu, cả cái trường làng có mỗi một cô giáo trẻ, đuổi rồi thì lấy đâu ra người dạy nữa.
Giáo viên mầm non đúng là cái nghề vắt kiệt cả thể xác lẫn tinh thần, vừa phải quản trẻ vừa phải đề phòng phụ huynh, kiêm luôn lao công với bảo mẫu, thế mà lương ba cọc ba đồng!
Cuối tuần tôi nắm tay bạn trai đi dạo phố bị phụ huynh nhìn thấy, thế là về khiếu nại bảo tôi không đoan chính, làm hư học sinh...
Các bé đã quay lại lớp.
Dàn khách mời cũng theo vào lớp để trải nghiệm cuộc sống ở trường mầm non.
Lớp học rộng rãi sáng sủa, trên tường dán đầy tranh vẽ và đồ thủ công rực rỡ của đám trẻ.
Tụi nhỏ tản ra khắp nơi, đứa thì ngồi ngoan trên ghế của mình, đứa thì lật xem truyện tranh, đứa lại chơi đùa ở góc lớp.
Mấy vị khách mời vừa bước vào đã bị thu hút bởi một bé trai ngồi ở hàng ghế đầu.
Chỉ thấy cậu nhóc để đầu đinh, ngồi vắt chéo chân chữ ngũ, một tay gác lên bàn, một tay vắt sau lưng ghế. Thằng bé ngồi ngả ngớn nhìn cô giáo phía trước, thần thái cực kỳ "xuất chúng".
"Ái chà, đại ca ở đây mà không biết, thất kính thất kính!"
Lâm Nhàn rảo bước đi tới, làm bộ làm tịch chắp tay vái chào.
Cậu nhóc lắc lắc cái đầu, chẳng thèm đoái hoài tới Lâm Nhàn, mắt vẫn đang mải nhìn xem cô giáo lấy cái gì.
Thần Thần sáp lại gần, chọc chọc vào eo Lâm Nhàn: "Bố ơi, hồi bé con cũng thế này ạ?"
"Thôi dẹp đi, khí chất của con còn xách dép cho người ta!"
Lâm Nhàn bĩu môi lắc đầu chê bai.
Hồ Vũ Miên nhìn mà buồn cười, bèn bụm miệng đi về phía sau; Xương Tiểu Ngọc mỉm cười nhẹ nhàng lắc đầu; Triệu Mỹ Linh thì đã nhanh tay chụp lại vài tấm hình.
Hàn Phi Vũ và Ôn Minh thì chẳng mấy bận tâm, đi thẳng về phía cuối lớp.
Haha! Nhìn giống Hạo ca ở Nhị Long Hồ thế, dáng ngồi chuẩn phong thái đại ca, bá khí ngút ngàn!
Đại ca ơi, lô bỉm bên Miến Điện bị người ta nẫng tay trên rồi, vụ này phải đích thân đại ca ra mặt mới êm được!
Tôi lại chẳng thấy ngầu chút nào, áo thì không thèm cài khuy. Con trai thì sao chứ, con trai đi học cũng phải ăn mặc cho đàng hoàng chứ.
Mọi người đi xuống tít phía cuối mới để ý thấy trên tấm đệm trải ở góc tường có một bé trai đang nằm.
Chắc là bị tiếng bước chân và tiếng nói chuyện làm ồn, cậu bé mơ màng hé một góc chăn, ngơ ngác nhìn mấy vị khách mời.
Sau đó... ngáp một cái, kéo chăn trùm kín đầu, trở mình ngủ tiếp.
???
"Chắc đêm qua Đậu Đậu ngủ không ngon nên hơi buồn ngủ ạ!"
Cô giáo vội vàng nhỏ giọng giải thích: "Cứ để bé ngủ thêm lúc nữa đi ạ, khi nào dậy thì tham gia hoạt động sau."
"Người ta tỉnh hết mình ta ngủ, phong thái này, sau này ắt làm nên chuyện lớn!"
Lâm Nhàn xoa xoa cằm, chậc lưỡi khen ngợi.
"Thật sự không cần gọi bé dậy sao? Nhỡ bé thấy khó chịu ở đâu thì sao?"
Hồ Vũ Miên nhìn cục chăn phồng lên nho nhỏ, hơi lo lắng.
"Tập trung vào bản thân, không bị ngoại cảnh tác động. Ở một chừng mực nào đó, đây cũng coi như một loại thiên phú."
Xương Tiểu Ngọc lướt mắt nhìn cậu bé, nhạt giọng nhận xét.
Triệu Mỹ Linh lại chụp thêm tấm ảnh: "Cả nhà ơi, đây chính là Thần ngủ trong truyền thuyết đúng không?!"
"Đi học mà ngủ thì có gì hay ho đâu."
Hàn Phi Vũ liếc nhìn một cái, rồi lại dời mắt lên bục giảng.
Quả nhiên, nơi nào có Ngọa Long, nơi đó ắt có Phượng Sồ! Hàng đầu là đại ca cầm trịch, hàng cuối là cao thủ ẩn danh.
Thấy chưa, đây gọi là phong thái ung dung! Biết bao nhiêu người cả đời cũng chẳng học được, nhân vật chính từ nhỏ đã khác bọt rồi.
...]
Cô giáo bước lên phía trước, phòng học cuối cùng cũng dần yên tĩnh trở lại.
Đáng tiếc, yên bình chẳng được bao lâu.
Hai bé trai ngồi cạnh nhau không biết vì lý do gì bỗng nhiên cãi nhau ầm ĩ.
"Tớ lấy được trước mà!"
"Rõ ràng là tớ! Cậu cướp của tớ thì có!"
"Cậu nói điêu!"
"Cậu mới điêu ấy!"
Tiếng cãi vã ngày càng lớn, ngay sau đó là xô đẩy nhau.
Một bé bị đẩy lảo đảo, va trúng bé gái ngồi bên cạnh.
Bé gái "òa" lên khóc, bút sáp màu trên tay rơi toạch xuống đất.
Tiếng khóc như có tính lây truyền, lũ trẻ trong lớp bắt đầu khóc hùa theo hết đứa này đến đứa khác, cũng chẳng biết là vì lý do gì.
Cô giáo đứng lớp lập tức bước vào "trạng thái chiến đấu", lao đến tâm điểm vụ xung đột, tách hai bé trai vừa xô đẩy nhau ra.
"Ngoan ngoan không khóc nào, có cô ở đây rồi."
"Nói cô nghe có chuyện gì nào? Cứ từ từ nói."
"Khăn giấy, ai lấy giúp cô tờ khăn giấy với?"
Cô giáo cuống cuồng cả lên, vừa phải dỗ dành, vừa phải hỏi han, lại còn phải rút khăn giấy lau nước mắt cho bé này, hỉ mũi cho bé kia.
Trong lòng cô ôm hai bé, tay quàng thêm hai bé, lại còn phải ngoái đầu để ý hai bé khác nữa. Trên trán đã lấm tấm mồ hôi, nhưng giọng nói vẫn luôn giữ được sự dịu dàng và kiên nhẫn.
"Cháu khóc cái gì đấy?"
Lâm Nhàn bước đến trước mặt một đứa bé đang đứng tít ngoài "tâm bão".
"Cháu... cháu không muốn đi học... Tại sao... tại sao đi học phải đi tận năm ngày, mà nghỉ... lại chỉ được nghỉ có hai ngày ạ?"Cậu bé thút thít, khuôn mặt đầy vẻ tủi thân hỏi.
Càng hỏi lại càng thấy buồn, cậu bé khóc nức nở hơn.
Mọi người: ...
"Ha!"
Lâm Nhàn suýt thì bật cười thành tiếng, bị Hồ Vũ Miên lườm cho một cái đành ngậm miệng lại.
"Ồn ào thật đấy!"
Hàn Phi Vũ lẳng lặng bịt hai tai lại.
"Được rồi, các con mau về ghế của mình ngồi ngoan nào, cô kể chuyện cho các con nghe nhé?"
Cô giáo đứng dậy, vỗ vỗ tay: "Câu chuyện về Sói Xám và những chú gà con nha~"
"Vâng ạ——"
Mấy đứa trẻ hào hứng ngồi xuống, có vẻ rất thích nghe kể chuyện.
Những bé khác cũng dần nín khóc, lớp học từ từ yên tĩnh trở lại.
Thấy tình hình đã ổn định, cô giáo rảo bước lên phía trên lớp.
Cô lấy từ trong thùng đạo cụ ra một chiếc mũ trùm đầu Sói Xám lông xù rồi đội lên.
[Giáo viên mầm non đúng là đỉnh thật, một mình mà dỗ được bao nhiêu là trẻ, nhà tôi có mỗi một đứa thôi mà đã loạn cào cào cả lên.
"Tại sao đi học năm ngày mà nghỉ chỉ có hai ngày", một kẻ đi làm như tôi cũng muốn hỏi câu này lắm luôn!
Thật ra tụi nhỏ khóc nhanh mà nín cũng nhanh, mọi người nhìn cái đứa gào khóc lúc đầu kìa, giờ đã ngồi ngoan vẽ tranh rồi đấy.



