Đứng sau cửa nghe ngóng một lát.
"Không ngờ hoàn cảnh sống của anh Hạo lại ngột ngạt thế này, thà ở quê còn hơn."
Thần Thần thở dài, do dự không biết có nên ra ngoài can ngăn không.
Cuộc cãi vã bên ngoài dường như có dấu hiệu leo thang, giọng hai người ngày càng to hơn.
Bé Thần: Cháu chỉ muốn yên tĩnh đọc sách thôi, sao mà khó thế nhỉ?
Thần Thần cứ coi như không nghe thấy đi, có ra cũng chẳng giải quyết được gì đâu, trừ khi Vân Hạo về.
Nghe thêm vài câu nữa.
Thần Thần điều chỉnh lại nét mặt, giả vờ như vừa bị đánh thức. Cô bé vừa dụi mắt vừa mở cửa phòng:
"Chú, dì, hai người đang bàn chuyện gì thế ạ?"
Hai người đang cãi nhau đỏ mặt tía tai lập tức im bặt.
Thấy Thần Thần, mẹ Lục đành phải nuốt cục tức vào trong, lườm Lục Minh Triết một cái sắc lẹm.
Không nói không rằng, cô quay người đóng sầm cửa phòng ngủ chính lại cái "rầm"!
Lục Minh Triết cũng sa sầm mặt, ngồi phịch xuống ghế sofa, cầm điện thoại lên không nói lời nào.
"Chú Lục ơi, cháu muốn hỏi một chút, có phải sách này viết sai rồi không ạ?"
Thần Thần đảo mắt lém lỉnh, cầm cuốn sách đi tới ghế sofa.
"Trong sách nói tường bao của Cố Cung cao tận mười mét, cổng lớn vừa dày vừa nặng. Cổng cao nhất ở làng cháu cũng chỉ hơn hai mét thôi, đẩy đã thấy nặng rồi!"
"Thời xưa làm gì có máy móc, sao họ xây lên được ạ? Làm sao mà đẩy nổi chứ? Có phải trong sách nói quá lên không ạ?"
Thần Thần ra vẻ như một đứa trẻ tò mò, khéo léo chuyển chủ đề.
Quả nhiên, Lục Minh Triết đẩy gọng kính, sự chú ý đã dồn hết vào cuốn sách.
"Thần Thần, cái này cháu không biết rồi. Ở quê sao so được với Kinh Thành? Đây là nơi hoàng đế sống, kỳ tích nào mà chẳng làm được?"
"Dù có phải dùng sức người để đẩy thì cũng gom đủ ngần ấy người thôi, đó chính là sức mạnh của quyền lực..."
Cảm giác thượng đẳng của Lục Minh Triết trỗi dậy, cái tính thích dạy đời cũng bộc phát, càng nói càng hăng.
Vẫn phải là Thần Thần, chiêu gãi đúng chỗ ngứa này đỉnh thật, ngắt ngay được cuộc cãi vã của hai vợ chồng.
Nhìn là biết bố Lục cuồng Kinh Thành thật sự, nhắc tới cái là đổi thái độ ngay.
...]
Thần Thần lập tức phối hợp, bày ra ánh mắt sùng bái, vỗ tay nói: "Chú Lục biết nhiều thật đấy! Nhưng cháu vẫn không tưởng tượng ra, thật sự có cánh cổng to đến thế sao ạ?"
Nhìn ánh mắt ngưỡng mộ của cô bé, Lục Minh Triết đứng bật dậy: "Hôm nay chú sẽ dẫn cháu đi mở mang tầm mắt, để bố cháu sau này chịu khó đưa cháu ra ngoài nhiều hơn!"
Vốn dĩ ở nhà đang ngột ngạt, Lục Minh Triết liền mượn cớ này ra ngoài đi dạo một vòng, sẵn tiện thư giãn đầu óc.
"Dạ vâng, cháu muốn chụp ảnh kỷ niệm với chú Lục, nhưng hai chú cháu mình thì ai chụp cho ạ..."
Thần Thần nhìn về phía phòng ngủ: "Hay là rủ dì đi cùng đi chú, vừa hay có người chụp ảnh giúp."
Bầu không khí lại rơi vào sượng sùng!
Vẻ đắc ý trên mặt Lục Minh Triết cứng đờ.
Bảo hắn bây giờ đi gõ cửa phòng ngủ để cầu hòa á? Hắn không gạt bỏ được cái sĩ diện này!
"Chú Lục đợi cháu một lát, để cháu đi mời dì!"Thần Thần không đợi Lục Minh Triết kịp từ chối đã lập tức chạy thẳng về phía phòng ngủ.
Mời được ra ngoài thì tính là cháu giỏi đấy!
Lục Minh Triết khoanh tay trước ngực, ngồi phịch xuống sofa, tiếp tục lướt điện thoại.
Cốc cốc cốc~
Thần Thần gõ cửa rồi bước vào phòng ngủ.
"Dì ơi, cháu muốn đi xem Cố Cung giống trong sách viết! Dì đi cùng cháu nhé, cháu muốn chụp ảnh chung với dì lắm."
Giọng Thần Thần vừa mềm mỏng vừa chân thành, ai nghe xong cũng chẳng nỡ chối từ.
"Cháu... cháu muốn đi Cố Cung à? Nhưng buổi tối thì chỉ đứng ngoài xem được thôi nhé."
Mẹ Lục nhìn vẻ mặt háo hức của Thần Thần, nghĩ bụng ra ngoài đi dạo chút cũng tốt.
Thần Thần chỉ tay ra phòng khách: "Không sao đâu ạ, chú Lục bảo sẽ chụp ảnh cho hai dì cháu mình!"
"Vậy... vậy thì đi dạo một lát cũng được."
Mẹ Lục đứng dậy, đi tới tủ quần áo tìm đồ thay.
[Lừa cả hai bên... à không, đây gọi là nghệ thuật giao tiếp hai chiều! Bé Thần nắm thóp hết rồi!
Chuẩn không cần chỉnh, ai cũng muốn chụp ảnh chung, lát nữa làm luôn bô ảnh tập thể là quá hoàn hảo!
Tạo bậc thang cho cả hai đi xuống, hôm nay mà không có bé Thần thì hai vợ chồng nhà này cãi nhau không biết bao giờ mới xong, khéo còn vạ lây sang cả Vân Hạo.
Thần Thần đi ra phòng khách, trèo lại lên sofa: "Chú Lục ơi, dì đồng ý đi cùng chúng ta rồi ạ."
"Ừ."
Lục Minh Triết gật đầu.
Nghĩ đến việc mẹ Lục vẫn chịu đi cùng để chụp ảnh cho mình, cơn giận trong lòng hắn tiêu tan đi không ít, tự thấy ban nãy bản thân cũng hơi bốc đồng.
Vài phút sau.
Cửa phòng ngủ mở ra.
Vẻ lạnh lùng trên mặt mẹ Lục đã tan đi phần nào, cô nhìn Thần Thần: "Đi thôi cháu!"
Ba người chọn đi tàu điện ngầm, rất nhanh đã đến nơi.
Khi bước ra khỏi ga tàu, đặt chân lên con phố Trường An rộng thênh thang, Thần Thần không kìm được mà "Oa" lên một tiếng kinh ngạc.
Lần này là kinh ngạc thật lòng chứ không phải diễn!
Phố Trường An thẳng tắp như một dải ngân hà rực rỡ sắc màu, phố xá vừa lên đèn, xe cộ đã qua lại tấp nập như mắc cửi.
Đèn đường, đèn xe, đèn trang trí của các tòa nhà đan xen vào nhau tạo thành một biển ánh sáng rực rỡ. Bầu không khí hoành tráng và hiện đại hiện ra trước mắt, mang đến cảm giác choáng ngợp hơn hẳn những bức ảnh chụp trong sách.
"Trên có thiên đàng dưới có Tô Hàng, nhưng cũng chẳng bằng ánh đèn rực rỡ nơi đây!"
Thần Thần phấn khích nhìn đông ngó tây: "Đây chính là phố đệ nhất Thần Châu sao ạ! Nó rộng hơn bất kỳ con đường nào ở huyện cháu luôn!"
Sự ngỡ ngàng của em bé nông thôn! Phố Trường An: Ta vẫn luôn thế này, chuyện thường ở huyện thôi mà!
Bây giờ Anh chàng buông xuôi có cả thời gian lẫn tiền bạc rồi, hóng nghỉ hè ổng đưa bé Thần đi du lịch tự túc ghê, ô tô cũng có sẵn rồi mà.
Nói cấm có sai, sách vở miêu tả có chính xác đến đâu cũng không thể trực quan và mang lại cảm giác choáng ngợp như những gì bé Thần đang tận mắt chứng kiến lúc này.
Lục Minh Triết đứng bên cạnh, vẻ mặt khá đắc ý, thao thao bất tuyệt giảng giải về lịch sử và vị thế của phố Trường An, cùng với các công trình cấp quốc gia ở hai bên đường.
Đi tới trước quảng trường.
"Chúng ta chụp thế này đi ạ, đầu tiên mỗi người chụp riêng một tấm, sau đó cháu chụp với chú và dì mỗi người một tấm, tiếp theo hai người chụp chung một tấm, cuối cùng ba chúng ta lại làm một kiểu ảnh tập thể nhé."Thần Thần bắt đầu đứng ra chỉ huy, mục đích chính là muốn được chụp ảnh riêng.
"Cháu đang chơi trò tổ hợp ở đây đấy à? Cháu tự chụp là được rồi, cô chú đều đến đây cả rồi."
Mẹ Lục mỉm cười, chỉ tay về phía trước: "Cháu qua đó đi, cô chụp cho."
"Cháu cảm ơn dì ạ."
Thần Thần đạt được ý nguyện, vội vàng chạy qua đó tạo dáng, chụp liền tù tì mấy kiểu ảnh.
Sau đó cô bé chạy về, cầm lấy điện thoại: "Chú dì qua đó chụp đi, nhanh lên, cháu đợi đây."
Lục Minh Triết và Mẹ Lục nhìn nhau, trước mặt người ngoài vẫn giữ thể diện cho đối phương nên bước tới đứng cạnh nhau.
"Cười lên nào, đứng sát vào nhau chút đi ạ!"
Thần Thần chỉ đạo hai người, rồi bấm máy chụp vài tấm.
Sắc mặt Mẹ Lục dịu đi rồi! Thần Thần biến luôn hiện trường cãi vã thành buổi team building gia đình rồi này!
Bố Lục Mẹ Lục cũng không lỗ, vốn dĩ sắp cãi nhau toang đến nơi, giờ lại có thể bình tĩnh nói chuyện với nhau rồi.
...]
Trong lúc mấy người đang chụp ảnh check-in.
"Ô kìa! Lão Lục! Trùng hợp thế, đưa vợ con đi dạo đấy à?"
Một gã đàn ông trung niên mặc áo polo, nách kẹp chiếc ví cầm tay nhỏ vừa cười vừa đi tới.
Ánh mắt gã lướt qua Mẹ Lục và Thần Thần, mang theo chút dò xét, lại có phần như đang muốn xem kịch hay.
"Ừ, trùng hợp thật."
Lục Minh Triết hờ hững đáp một câu.
"Đêm hôm thế này mà lại đi dạo ở đây, lão Lục, ông cũng biết tiết kiệm quá nhỉ!"
Gã cười lớn, giọng điệu đầy vẻ cợt nhả: "Tôi nói thật nhé, phải đi mấy chỗ như Universal Studios ấy, buổi tối có trình diễn ánh sáng, diễu hành xe hoa, thế mới gọi là náo nhiệt chứ!"
Mặt Lục Minh Triết lập tức sa sầm xuống, cảm giác như vừa bị người ta tát thẳng vào mặt giữa chốn đông người.
"Gia đình tôi đi đâu chơi còn cần phải báo cáo với ông chắc?"
Lục Minh Triết cảm thấy mất mặt, bực bội đốp chát lại.
Bầu không khí lập tức trở nên gượng gạo.
[Đến rồi đến rồi! Tiết mục sân si kinh điển của giới tinh anh Kinh Thành! So nhà, so xe, so con cái, giờ đến cả địa điểm đi dạo buổi tối cũng đem ra khịa nhau nữa!
Cứ tưởng đám người có học thức này đều lịch lãm lắm, hóa ra cũng cùng một giuộc, toàn nói kháy đểu nhau.



