"Gầm——!!!"
Tiếng gấu gầm vang dội tức thì truyền khắp cả khu rừng, chấn động đến mức chim muông thú rừng hoảng loạn tháo chạy tứ tán.
Trong khi đó, nhóm người Dạ Minh đang đi săn cũng nghe thấy tiếng gầm này.
Lãnh Nhược Tuyết thắc mắc: "Âm thanh này có vẻ truyền đến từ nơi rất xa, uy thế cỡ này thì chắc chắn là Hùng Vương rồi!"
"Nhưng tại sao Hùng Vương lại gầm rống dữ dội như vậy? Chẳng lẽ có kẻ nào chọc giận nó rồi?"
Nhận Nha thản nhiên nói: "Hả? Chắc không có thằng đần nào đi chọc vào thứ đó đâu nhỉ. Bí cảnh cũng có quy tắc của bí cảnh, con người ở cảnh giới cao mà tàn sát ma vật ở khu vực thấp hơn mình một đại cảnh giới thì sẽ bị ma vật cấp chúa tể ở khu vực đó cảm nhận được. Lúc đấy mà kích hoạt thú triều thì to chuyện. Đây là quy định rành rành ra đấy rồi, chắc chẳng có thằng ngu nào dám làm đâu."
Lãnh Nhược Tuyết gật đầu: "Đúng vậy. Rất lâu trước đây từng xảy ra chuyện tương tự, một giác tỉnh giả cấp cao đã giết chết lãnh chúa cấp thấp, khiến ma vật chúa tể vùng đó phát động thú triều, suýt chút nữa san bằng cả một thành phố."
"Cũng từ khi đó, con người mới nhận ra bí cảnh cũng có quy tắc riêng của nó, mỗi lần vi phạm đều phải trả giá bằng máu."
Dạ Minh chợt nghĩ ra điều gì đó: "Chẳng lẽ là do đám người lúc nãy làm?"
"Không lẽ có thằng ngu nào đi bắt con của Hùng Vương thật đấy chứ?"
Lãnh Nhược Tuyết trầm ngâm một lúc: ("Con của Hùng Vương sao? Kiếp trước Lạc Hà Thị từng xảy ra chuyện này à?")
("Chẳng lẽ vì sự xuất hiện của mình mà tương lai đã bị chệch hướng? Vậy những chuyện trong tương lai có còn xảy ra nữa không?")
("Sự kiện lớn duy nhất từng xảy ra ở Lạc Hà Thị chính là trận đại thú triều san bằng cả thành phố. Hiện giờ đã có sự tồn tại của Hắc Long hội, liệu Lạc Hà Thị có còn bị hủy diệt nữa không?")
("Chẳng lẽ sự kiện lần này chính là ngòi nổ cho mọi chuyện sao?")
Lãnh Nhược Tuyết lên tiếng: "Có lẽ chúng ta nên đi tìm đám người anh vừa nói xem sao. Nếu thực sự vì bọn họ bắt con của Hùng Vương mà khiến nó nổi giận, thì lúc này các học sinh mới vừa thức tỉnh, nhỡ đâu kích phát thú triều thì hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng đấy."
Dạ Minh đưa mắt nhìn về hướng vừa đi tới, lúc này hắn đã không còn cảm nhận được khí tức của đám người kia nữa.
"Đi thôi, đã đụng phải rồi thì một công dân tuân thủ pháp luật như tôi sao có thể để bọn này chặt đứt đường kiếm cơm của ông đây được."
Vừa dứt lời, Dạ Minh đã ôm chầm lấy eo Lãnh Nhược Tuyết. Cô còn chưa kịp phản ứng thì trong khoảnh khắc, tầm mắt đã đột ngột xoay chuyển, cảnh vật trong mắt lướt qua điên cuồng.
"A a a!!"
Lúc này, tên đàn em trong hai kẻ đang cắm đầu chạy trốn chợt khựng bước: "Đại ca, anh có nghe thấy tiếng đàn bà hét không?"
"Bốp!"
"Lúc nào rồi mà trong đầu mày vẫn chỉ toàn đàn bà hả? Sớm muộn gì mày cũng chết trên bụng đàn bà thôi!!"
Trong khi đó, Hùng Vương đang lần theo mùi hương của con mình mà truy đuổi. Dựa vào thân hình đồ sộ, nó càn quét mọi thứ, cày nát cả cây cối để mở ra một con đường thẳng tắp.
Mấy chục phút sau, hai kẻ chạy trốn đã mơ hồ cảm nhận được mặt đất đang rung chuyển.
"Đại ca, anh có thấy mặt đất đang rung lên không?"Gã đàn ông có khuôn mặt lấm lét nuốt nước bọt cái "ực": "Ảo... ảo giác thôi nhỉ, m... mặt đất làm sao mà rung được chứ..."
"Ầm Ầm..."
"Thế đại ca run cái gì đấy?"
"Tao run hồi nào, đừng có nói bậy!"
Đúng lúc này, một tiếng gầm chợt truyền tới:
"Gầm——!!"
Một dự cảm chẳng lành lập tức dâng lên trong lòng cả hai.
"Chết dở, con Hùng Vương kia tỉnh rồi!!"
Ngay lập tức, hai gã hợp lực khiêng con gấu con, liều mạng cắm đầu cắm cổ bỏ chạy.
"Đại ca, con gấu kia đuổi tới nơi rồi!!"
"Cần mày phải nhắc chắc, còn không mau cắm cổ mà chạy!!"
"Mẹ kiếp, cái gã kia chẳng phải bảo thuốc đó có thể làm con gấu ngủ mê man nửa ngày trời sao!!"
"Mẹ nó chứ, mới được bao lâu mà đã tỉnh rồi!!"
"Đợi ông đây thoát được ra ngoài, chắc chắn phải tìm thằng khốn đó tính sổ!"
Trong khi đó, trên một cành cây, một kẻ mặc áo đen đang đứng nhìn hai gã kia tháo chạy.
"Xem ra độ cô đặc vẫn chưa đủ, chỉ có thể chuốc mê Hùng Vương cấp lãnh chúa được một tiếng đồng hồ thôi sao."
Đúng lúc này, một con gấu đen khổng lồ tung chưởng quật ngã cây đại thụ phía trước. Nó đã ngửi thấy mùi hương nồng đậm từ đứa con của mình.
"Gầm——!!"
Tên cầm đầu nhóm săn trộm vội vàng gào lên: "Nhanh! Nhanh dùng ẩn nấp đi!!"
"B... Biết rồi đại ca!!"
Tên đàn em vội vàng thi triển bản mệnh đặc tính của mình: 【Ẩn nấp: Có thể che giấu thân thể và khí tức bản thân trong thời gian ngắn, ngăn cản sự dò xét của kẻ địch cao hơn mình một đại cảnh giới.】
Tên cầm đầu nhìn sang thì giật nảy mình: "Vãi nồi! Tao suýt quên mất cái chiêu ẩn nấp của mày chỉ giấu được mỗi mình mày!!"
"Chết dở rồi!!!"
Cảnh tượng lúc này là hai gã đang chia nhau khiêng hai chân trước và hai chân sau của con gấu con. Nhưng vì tên đàn em đã tàng hình, nên nửa thân sau của con gấu trông như đang lơ lửng giữa không trung.
Hắc Hùng Vương quật gãy thêm một cây đại thụ, vừa vặn nhìn thấy một gã loài người đang vác đứa con... đang lơ lửng trên không trung của mình.
"Gầm??" Cơn giận cuồng bạo của nó bỗng khựng lại một nhịp. Đứa con của nó thế mà lại đang bay lơ lửng trên không trung.
Nhưng ngay sau đó nó lập tức phản ứng lại, dồn năng lượng vào lòng bàn tay, vỗ một chưởng thật mạnh xuống mặt đất.
"Rầm——!"
"Ầm ầm!!"
Mặt đất trong phạm vi năm mươi mét phía trước lập tức nứt toác dưới chưởng lực của Hùng Vương, hai gã săn trộm bị chấn động dữ dội hất văng lên không trung.
"Bịch!"
Gấu con rơi xuống, đè thẳng lên người hai gã.
"Ái da! Đại ca, cái gì mà nặng dữ vậy, đè chết em mất thôi."
"Tao... sao tao biết được..." Lời còn chưa dứt, tên cầm đầu chợt cảm thấy cả người nhẹ bẫng.
Đến khi gã mở mắt ra, một bóng đen khổng lồ với đôi mắt đỏ ngầu đang trừng trừng nhìn gã chằm chằm.
"Ực~" Gã khó nhọc nuốt nước bọt.
"Gầm——!!!"
Hùng Vương cúi đầu, tiếng gầm cuồng nộ cuốn theo gió tanh và sóng âm đánh bật hai gã săn trộm bay ngược ra sau, đập mạnh vào một thân cây khổng lồ.
"Ầm!!"
Tên đàn em lập tức văng ra khỏi trạng thái ẩn nấp.
"Khụ khụ... khụ khụ... Đ... đại ca, sao em... sao em có cảm giác như vừa bị một chiếc xe tải linh năng tông phải thế này."
"K... Không nhúc nhích nổi...."
Lúc này, dưới mặt đất lại tiếp tục truyền đến từng đợt rung chấn. Tên đàn em chật vật ngước đầu nhìn về phía trước, chỉ thấy Hắc Hùng Vương đang từng bước tiến lại gần. Vừa nhìn thấy cảnh tượng đó, gã liền nghẹn thở, lăn đùng ra ngất xỉu tại chỗ."Tiểu Nhị! Tiểu Nhị!"
Tên cầm đầu nhóm săn trộm cuống quýt gọi đàn em.
"Mẹ kiếp!! Biết thế đã chẳng nhận cái phi vụ này, giờ thì hay rồi, tự nộp mạng luôn!!"
Nhìn Hùng Vương đang áp sát từng bước, gã cầm đầu đã chẳng còn chút hy vọng sống sót nào.
Cơ thể gã bị tiếng gầm của Hùng Vương làm cho chấn thương, giờ ngay cả nhúc nhích cũng không nổi.
"Chết tiệt, ông đây đường đường là Liệp Vương Lý Dũng, chẳng lẽ lại phải bỏ mạng ở cái xó này sao... Thật... thật sự không cam tâm mà!"



