“Đệt...”
Trần Tầm thầm kinh hãi, nhìn bộ dạng mặt đỏ tía tai của Thiên Luân Tiên Ông, chỉ mong lão thất phu này đừng bị chọc cho vỡ phòng tuyến. Tính khí lão vốn lớn vô cùng, tuyệt đối không thể dùng tâm thái tiên nhân mà đối đãi.
Con vịt chết tiệt kia đã moi sạch mọi bí mật của Thiên Luân, ngay cả vết nhơ lớn nhất đời chủ nhân lão là Thiên Tề cũng bị nó khui ra hết, chuyện năm xưa bị tiên đình lập nên dọa cho chạy thẳng tới Hồng Mông Hà.
Thiên Luân Tiên Ông trợn trừng đôi mắt như muốn nứt toác, nom như chỉ hận không thể nuốt sống Tọa Sơn Áp. Thế nhưng y lại chẳng hề e sợ, miệng lưỡi vẫn phun ra liên hồi, mà bản lĩnh chịu áp lực lúc này còn mạnh đến dị thường, khiến ngay cả Tọa Sơn Áp cũng phải giật mình, đúng là gặp phải đối thủ!




