Đại Hắc Ngưu vốn còn đang nằm rạp cắn hạt dưa, mắt không chớp nhìn những tu sĩ thi triển trận đạo. Nhưng vừa nghe thấy hai chữ “Mệnh tộc”, tròng mắt nó chợt mở lớn, một cỗ khí thế lặng lẽ lan ra khắp bốn phương.
Gia chủ họ Vu khẽ nheo mắt, đồng tử hơi co lại.
Quả nhiên không hổ là Tây Môn tiền bối vẫn luôn theo bên cạnh đạo tổ...
“Lão Ngưu, lên đường.” Trần Tầm dứt lời, bèn chắp tay đáp lễ bốn phía, mỉm cười nói, “Mệnh tộc này cũng thật biết chọn thời cơ, cuối cùng cũng chịu tới rồi sao.”




