Trong căn phòng im phăng phắc vang lên tiếng gõ khe khẽ, như có ai đó đang dùng đầu ngón tay gõ liên tục lên màn hình. Nhưng điều khiến người ta lạnh sống lưng là, trong mắt tất cả mọi người, thứ Trương Văn Đào đang bấm chỉ là một màn hình đen kịt.
Điện thoại di động còn chưa bật lên, vậy hắn đang nhắn tin cho ai?
Cảnh tượng này quái dị đến cực điểm.
Mặt Trương Cường lập tức trắng bệch. So với trạng thái mơ mơ màng màng lúc ở Đoàn Sơn Tự, lúc này hắn tỉnh táo hơn bao giờ hết, cũng vì thế mà càng cảm nhận rõ nỗi sợ như ngấm vào tận xương tủy.




