Mảnh kính vỡ lách tách rơi đầy xuống sàn, trên cửa sổ thủng ra một lỗ lớn. Từ mép kính sắc lẹm, máu của Tô Bách Khê chậm rãi nhỏ xuống.
Gió đêm lạnh buốt lùa vào từ chỗ vỡ, tấm rèm trắng lập tức tung bay phần phật như cờ.
Lúc này, mọi thứ đã quá muộn. Tô Bách Khê và Tiêu Vọng Thư lập tức lùi ra sau, đồng thời cúi thấp đầu.
Cửa sổ đã vỡ, vậy cũng có nghĩa Lệ quỷ chắc chắn đã phá vỡ giới hạn.




