Đối mặt với lời châm chọc của em gái ruột, Tạ Tây Tựu tỏ ra hết sức thờ ơ. Hắn lắc lư đầu, say sưa đánh đàn piano: "Dù có không giữ được thì chúng vẫn mang họ Tạ. Ngược lại, nếu giao cho em, sau này chưa biết chừng lại đổi sang họ khác, đó mới là điều cha lo lắng nhất."
Tạ Băng Thiến cười khẩy: "Anh nghĩ em sẽ cam chịu số phận sao?"
"Không, em sẽ không. Anh quá hiểu tính em rồi, em chắc chắn sẽ liều mạng một phen..." Tạ Tây Tựu ngừng đánh đàn, đứng dậy khỏi ghế. Hắn đút hai tay vào túi quần, thong dong nhìn em gái: "Thế nên anh mới tới đây để nhắc nhở em, đừng có hành động thiếu suy nghĩ!"
"Anh đang uy hiếp em đấy à?"




