"Chúng ta sẽ đem bán lô Penicillin trị giá năm triệu đang cất trong kho kia đi. Đến lúc đó, lão gia nhất định sẽ khen cô làm việc mát tay! Ngược lại, Nhị thiếu gia sẽ phải chịu cảnh bẽ mặt!"
Tạ Băng Thiến cười khẩy: "Bán đi á? Cậu đang nằm mơ giữa ban ngày à! Đống đó đều là vi cấm phẩm do chính phủ quy định đấy! Ai mà dám mua?"
A Ngốc cười hì hì, xoa xoa hai tay vào nhau: "Cô xem có trùng hợp không chứ, tôi vừa hay quen biết một Lão Ấn Độ, gã này lại cực kỳ khoái thu mua mấy loại vi cấm phẩm này!"
"Cái gì cơ?" Tạ Băng Thiến lộ rõ vẻ kinh ngạc.




