Thiên Xà như thấy quỷ, cuống cuồng bò dậy khỏi mặt đất, lảo đảo chạy đến bên lỗ thủng đen ngòm, vịn tường thò đầu nhìn ra ngoài, gương mặt hiện rõ vẻ tuyệt vọng.
“Khốn kiếp…” Giọng Thiên Xà run lên, “Ngươi có biết mình vừa làm gì không?”
“Đương nhiên là biết…” Bạch Xà cúi đầu đáp, “Dù sao mạng ta cũng đã bước vào lúc đếm ngược, kéo thêm được kẻ nào thì hay kẻ đó, ha ha…”
Đầu óc Thiên Xà xoay chuyển cực nhanh. Hắn biết lúc này giết Bạch Xà cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, nhưng hắn chưa từng ngờ có kẻ lại dùng cách này để tập kích.




