Bạch Xà kéo lê cơ thể gần như đã mất hết tri giác, từng bước từng bước nhích đến bên cạnh lỗ thủng đen ngòm.
Sau đó, hắn buông thõng hai chân ra ngoài, nghiêng đầu tựa vào tường, ngước mắt nhìn lên bầu tinh không mênh mông vô tận.
Khung cảnh đẹp đến nghẹt thở khiến hắn nhất thời ngây dại, say mê như si như cuồng, tựa hồ đã rất lâu rồi hắn không được yên yên tĩnh tĩnh ngắm phong cảnh như thế.
Không, nói cho đúng, ở Chung Yên Chi Địa thì làm gì có phong cảnh để ngắm?




