Truyện Hot

[Dịch] Từ Điều: Ta Âm Thầm Tu Tiên Trong Thế Giới Võ Đạo
[Dịch] Từ Điều: Ta Âm Thầm Tu Tiên Trong Thế Giới Võ Đạo

175 Chương

Xuyên không đến thế giới võ đạo, "bàn tay vàng" của Cố Ngôn lại load chậm mất trọn hai mươi năm. Sau khi hệ thống mở ra hắn mới phát hiện, cái 【 Hệ thống Từ điều Chư Thiên 】 này vậy mà phải chờ đến một trăm năm mới cho rút thưởng một lần? Bù lại, hệ thống tặng kèm một lần rút thưởng tân thủ, trực tiếp rút trúng Từ điều màu cam: 【 Ngũ Hành Linh Thể 】! Giữa lúc thế nhân đều đang liều mạng khổ luyện khí huyết, theo đuổi cảnh giới Võ đạo Cửu chuyển chỉ để mong cầu 3000 năm tuổi thọ... Cố Ngôn nội thị một tia linh khí mỏng manh chìm nổi bên trong đan điền, rơi vào trầm tư. Thế giới này... thế mà lại có linh khí? Vậy thì còn luyện võ làm cái gì nữa? Trực tiếp tu tiên luôn cho rồi!
Ta, Đế Tông Thánh Tử, Bắt Đầu Đánh Dấu Hỗn Độn Thánh Thể
Ta, Đế Tông Thánh Tử, Bắt Đầu Đánh Dấu Hỗn Độn Thánh Thể

425 Chương

Diệp Huyền xuyên việt huyền huyễn thế giới, tham gia Hoang Cổ thánh địa khảo hạch, ngoài ý muốn thức tỉnh vô địch hệ thống, đánh dấu Hỗn Độn Thánh Thể. Trong lúc nhất thời, dẫn thiên địa dị tượng, tử khí Chân Long vờn quanh, chư thiên Thần Ma triều bái, oanh động ba ngàn đại giới. Hắn đánh dấu Thái Dương chân hỏa, dẫn chân hỏa thối luyện tự thân, hắn lĩnh ngộ Hỗn Độn kiếm ý, kiếm tru chư thiên Thần Ma. Từ đó, Diệp Huyền đạp vào vô địch lộ, hắn một đường quật khởi, nghiền ép các lộ thiên kiêu, trấn áp cửu thiên thập địa!
[Dịch] Thủ Tự Bạo Quân
[Dịch] Thủ Tự Bạo Quân

1.371 Chương

“Ta có thể sừng sững trên đỉnh vũ trụ, tất cả đều nhờ vào — nghị lực vô song và trí tuệ vô biên của chính ta!” “A? Khoan đã… hình như còn thiếu một bước nữa mới tới đỉnh cao…” “Không sao! Ta tạm ứng trước thành quả tu luyện năm vạn năm sau là được!” “Sao lại không tính? Tại sao lại không tính là dựa vào bản thân?” “Ta chỉ là… hưởng trước thành quả, rồi từ từ tu lại quá trình, có gì mà không phải tự lực cánh sinh?” ⸻ Trong vũ trụ mênh mông, tinh không vô tận, vạn tộc tranh hùng, chiến hỏa ngập trời. Hắn – từ một kẻ nhỏ bé không có thiên phú — Chỉ sở hữu một năng lực duy nhất: có thể “trả trước” thành quả tu luyện trong tương lai! Không ai biết, hắn từng “tạm ứng” cả ngàn năm công pháp, vạn năm pháp tắc, thậm chí cả cảnh giới đỉnh phong từ… 50.000 năm sau! Một lần ngộ đạo, hắn đạp nát xiềng xích sinh mệnh, Một niệm thông suốt, hắn nắm quyền năng cả một vũ trụ, Trong lúc nói cười, phá tan hàng rào giữa thực tại và tinh thần. Bí tịch cao thâm? Hắn chỉ liếc qua đã ngáp dài chán ngắt. Tuyệt học thời viễn cổ? Với hắn chỉ là mấy trò nghịch ngợm của trẻ con! Chỉ là… sau vinh quang ấy — Hắn phải “trả nợ” từng chút một cho quá trình tu luyện mà hắn đã nhảy qua. ⸻ Người đời chỉ thấy hắn phong quang vô hạn, là thiên tài vô song của vũ trụ. Nhưng ít ai biết, phía sau vầng sáng ấy là từng đêm âm thầm trả lại “nợ tu hành” — khổ luyện điên cuồng để xứng với chính mình trong tương lai.
[Dịch] Gia Phụ Hán Cao Tổ
[Dịch] Gia Phụ Hán Cao Tổ

1.230 Chương

Gia Phụ Hán Cao Tổ tác truyện lịch sử đang đình đám suốt nửa đầu năm 2022, được kỳ vọng thành thần tác sánh ngang với Hồi Minh, Chuế Tế, Đường Chuyên. Truyện được viết bởi Lịch Sử Hệ Chi Lang một chàng trai người dân tộc thiểu số Duy Ngô Nhĩ vì thế đem lại nhiều nét tươi mới so với truyện lịch sử khác tuyệt đại đa số viết bởi tác giả người Hán. Nhân vật chính là Lưu Trường là nhi tử thứ bảy của Lưu Bang, mẹ là mỹ nhân từng được Lưu Bang sủng hạnh bị bỏ quên, sau khi sinh ra công tử Trường thì nàng tự sát. Lưu Trường được giao cho Lữ hậu nuôi, nó luôn coi Lữ hậu là mẹ đẻ. Nói Gia Phụ Hán Cao Tổ là một truyện xuyên việt lịch sử chẳng thà nói là câu truyện về một đứa bé có được tri thức hiện đại, vì dưới ngòi bút tác giả, Lưu Trường hiện lên đầy đủ tính cách của một đứa bé, ấu trĩ, bướng bỉnh, ghét học, cả ngày chỉ thích ăn với chơi, nhưng đồng thời rất sống rất chân thành, tình cảm rất đáng yêu. Bách tính Trường An yêu quý công tử Trường, vì nó hay mang lương thực, dụng cụ chia cho họ, chỉ cần thi thoảng né tránh đừng để chiến xa điên của công tử Trường húc phải là đủ. Huân quý Trường An thì phòng nó như phòng trộm, vì trong nhà họ cứ luôn mất cái này tới cái kia, họ biết kẻ trộm là ai mà chẳng làm được gì. Giáp sĩ Trường An nơm nớp lo sợ mỗi lần nó dẫn đám nhóc con nhà huân quý ra đường, không biết hôm nay nơi nào sắp gặp họa. Ôi, nhắc tới công tử Trường là có vô số tiếng thở dài bất lực kéo dài từ đầu tới cuối Trường An. Lữ hậu tuy cực kỳ nghiêm khắc song cũng rất chiều nó, Lưu Bang thì thường hét lên:” Thằng nhóc này không giống trẫm chút nào.” Với tính cách ưa quậy phá, công tử Trường cũng gặp rất nhiều rắc rối, mỗi khi gặp vấn đề nó không giải quyết được, nếu trốn thoát nó sẽ về hô lên “a mẫu …”, còn bị tóm tại trận nó sẽ nói :” Gia phụ Hán …” Hãy cũng chơi, cùng đùa, cùng vui, cùng buồn, cùng cười, cùng khóc và cùng trưởng thành với công tử Trường.
Tàn Bào
Tàn Bào

456 Chương

Hắn sinh sống ở thời kì Dân quốc (*), bối cảnh của thời đại đang lắm rối ren. Tuy trên người mang tuyệt thế đạo pháp, nhưng hắn không phải là đạo sĩ. Hắn sống tự do giữa hai vùng chính tà. Làm bạn với hắn chính là một con mèo già chạy ra từ ngôi mộ cổ, nhưng sự thật thì nó cũng không phải mèo, mà thực ra thì cũng chẳng ai biết rốt cuộc nó thuộc loài nào. **Lời người dịch: Về bộ truyện: Truyện này không nên giới thiệu trước về nội dung, phải từ từ thẩm thấu, nói chung là rất đáng để đọc và nghiềm ngẫm. Truyện rất mới lạ và hấp dẫn, đã thế lại chứa đựng nhiều giá trị nhân văn. Truyện thể hiện thái độ công bằng của tác giả với sự thật chứ không kỳ thị hay phẫn thanh như đa số tác giả hiện giờ. Vì vậy nghiêm cấm những bạn nghiện YY và miễn bàn vấn đề chính trị ở đây. Note: Gần đây thật sự không có truyện để đọc, ai cũng than phiền, ta cũng thế, mà nói thẳng ra thì bọn TQ cũng thế. Dưới áp lực to lớn đó, một số ít tác giả mới và cũ của TQ đang tìm con đương mới, và thời gian gần đây đã có một số bộ mới đáng để đọc ví như bộ: Bạch Cốt Đạo Cung của Thân Vẫn chỉ thiêm, Vân Hải Tung tiên của Thụ dã, hay chính bộ Tàn Bào này. Hai tác giả trước đã quá nổi tiếng với những seri truyện của riêng họ nên tại hạ chọn bộ này vì nó đi hướng mới với tác giả mới. Mong anh em ủng hộ :) (*) thời kì dân quốc là thời kì Đảng Cộng Sản và Đảng Dân Quốc của TQ cùng nhau chống Nhật
Ta Là Siêu Cấp Đại Phản Phái
Ta Là Siêu Cấp Đại Phản Phái

1.035 Chương

Lục Vô Trần xuyên việt rồi, trở thành Đại Thiên Đạo Vực Sơn Hải tiên triều hoàng tử. Người mang đạo cốt, thiên phú xuất chúng, tướng mạo tuấn lãng. Thấy thế nào, hắn đều là khí vận bạo rạp tồn tại. Có thể tuyệt đối không nghĩ đến, hắn đang tiêu hóa trí nhớ của mình về sau, phát hiện tình huống hoàn toàn không giống. Ba tuổi chiếm đạo cốt của người khác, tám tuổi cướp đoạt vương triều khí vận, mười ba tuổi phế đi nhân vật chính lão cha. . . Kết quả, cái này thỏa thỏa là đại phản phái khuôn mẫu a! "Không, hệ thống, ta không muốn làm phản phái, ta hiện tại đi còn kịp sao?" "Đinh, tuyên bố phản phái nhiệm vụ: Thu phục thánh địa chi nữ, khen thưởng Cổ Long tinh huyết." . . . Lục Vô Trần giẫm lên long xa đi vào thánh địa phía trên. Nhìn xuống thánh địa, bễ nghễ ngang dọc. "Thần phục, hoặc là chết." Cái gì nhân vật chính, cái gì khí vận chi tử, toàn bộ đều là ta bảo rương quái.
[Dịch] Toàn Cầu Quỷ Dị, Khách Nhân Của Ta Tất Cả Đều Là Đại Lão
[Dịch] Toàn Cầu Quỷ Dị, Khách Nhân Của Ta Tất Cả Đều Là Đại Lão

571 Chương

Đây là một thời đại linh dị sống lại, bách quỷ dạ hành. Ngành đặc biệt thì rối ren không ngớt, các ngự quỷ giả ai nấy đều mệt mỏi đến kiệt sức. Thế nhưng ở một góc hẻo lánh trong khu phố cổ, lại có một quán ăn nhỏ mang tên “Cố Ký”, trở thành chốn thế ngoại đào nguyên khó tin nhất, nơi con người và quỷ hồn cùng tồn tại. Quán này có những quy củ vô cùng kỳ lạ: Thứ nhất, món ăn đắt đỏ, nhưng chỉ thu tiền của người sống. Thứ hai, quỷ đến ăn thì “tiền cơm” chính là chấp niệm của ngươi. Thứ ba, bất kể là ai, đều phải xếp hàng, tuyệt đối cấm động võ. Ông chủ quán Cố Uyên — một sinh viên mỹ thuật tay trói gà không chặt — mỗi ngày chỉ lo nấu ăn cho đủ loại khách kỳ quái. “Ông chủ, cho tôi một phần mì bò trừ tà, ngày mai tôi phải vào quỷ vực cấp A công tác, tôi sợ chết mất.” Một ngự quỷ giả mặt mày ủ rũ nói. “Ông chủ, cho tôi bát canh bí đỏ định hồn, tôi vừa bay ra khỏi bệnh viện, cảm giác mình sắp tan vỡ rồi.” Một nữ hộ sĩ quỷ hồn mờ nhạt, rụt rè lên tiếng. Cố Uyên vừa than phiền về đám khách, vừa dùng những món ăn nóng hổi xoa dịu chấp niệm và nỗi đau của họ. Dần dần, hắn phát hiện ra rằng, bí mật tối hậu của thế giới này dường như đang ẩn giấu trong tiếng muôi đảo nồi và những tiếng thở dài của thực khách.
Tận Thế: Cô Nương Đừng Hoảng Sợ, Ta Vật Tư Đủ Trăm Năm
Tận Thế: Cô Nương Đừng Hoảng Sợ, Ta Vật Tư Đủ Trăm Năm

648 Chương

【 zombie + dị năng + thần sủng + mỹ nữ + không đứng đắn + quyết đoán mãnh liệt + kiến tạo thế lực + trùng kiến quê hương 】 Tận thế giáng lâm, tất cả nhân loại đều chiếm được một năm này năng lượng, năng lượng tiêu hao hết, liền sẽ chết vong. Đồng thời còn phải bị virus zombie cùng luồng khí lạnh, bão táp, động đất, sóng thần, bão, Đại Hồng thủy, hỏa sơn, khô hạn các loại thiên tai bạo búa! Bất ngờ sống lại Tiêu Dương, trở lại tận thế đến trước 10 ngày, kiếp trước không gian dị năng cũng thuận theo mà tới. Liền, hắn bắt đầu điên cuồng trữ hàng vật tư. "Tiêu tổng, ngài chỗ che chở cải tạo được rồi, mời ngài nghiệm thu!" . . . "Tiêu công tử, ngài Mercedes xe tải hạng nặng 8×8 việt dã nhà xe đến, mời ngài tiếp thu" . . . "Tiêu ít, ngài tận thế bản xa hoa du thuyền đến cảng, mời ngài kiểm tra và nhận!" . . . "Tiêu tiên sinh, ngài đặt hàng vật tư đều đã đưa đến nhà kho, mời ngài chú ý tiếp thu!" . . .
[Dịch] Mỗi Năm Rút Ra Một Dòng, Mô Phỏng Cũng Được Sao?
[Dịch] Mỗi Năm Rút Ra Một Dòng, Mô Phỏng Cũng Được Sao?

359 Chương

Trần Dịch xuyên không đến thế giới võ đạo, nhận được một hệ thống mỗi năm cho rút thưởng một "đặc tính". Đáng tiếc là hắn toàn rút ra mấy đặc tính màu trắng vô dụng. Xác suất ra đặc tính phẩm chất cao cực kỳ thấp, đặc tính cấp Thần Thoại cao nhất thậm chí chỉ có 0.001%! Muốn tăng xác suất thì bắt buộc phải nâng cao cảnh giới võ đạo, nhưng hắn lại không có căn cốt, hoàn toàn không thể tu luyện. Năm mười tám tuổi, Trần Dịch bất hạnh rơi vào tay băng đảng hắc ám, bị ép làm lao động khổ sai. Tưởng chừng kiếp này cứ thế mà thê lương trôi qua, nào ngờ đến lần rút đặc tính thứ 18 trong đời, hắn lại rút ra đặc tính cấp Thần Thoại —— Máy Mô Phỏng! Điều bất ngờ là trong lúc mô phỏng, cứ mỗi năm trôi qua hắn cũng có thể rút thưởng một đặc tính. Hơn nữa, sau khi mô phỏng kết thúc, hắn sẽ được kế thừa toàn bộ đặc tính cùng cảnh giới võ đạo đã đạt được! Lần mô phỏng đầu tiên, Trần Dịch liều mạng sinh tồn. Cứ ráng sống thêm một năm là có thêm một đặc tính! Cuối cùng, đến lúc đầu đầy tóc bạc trắng, hắn cũng rút được đặc tính mà mình hằng ao ước —— Căn cốt cấp thấp! "Ha ha ha! Đừng khinh ông già này nghèo! Bắt đầu tu luyện, kế thừa tu vi nào!" Kể từ đó, Trần Dịch không ngừng mô phỏng, không ngừng rút thưởng, cảnh giới võ đạo tăng lên vùn vụt! Các đặc tính từ cấp Sử Thi, Truyền Thuyết, cho đến Thần Thoại thi nhau chui vào túi hắn! "Cái gì mà Yêu tộc với Ma tộc? Cái gì mà hắc ám hạo kiếp? Ta không biết đâu nhé. Bọn chúng cứ gào thét 'Dựa vào đâu mà ngươi có thể thành tiên?' rồi xông thẳng vào nắm đấm của ta, gỡ mãi chẳng ra. Bọn chúng chỉ là điểm mù tầm nhìn, là gờ giảm tốc của ta thôi, có giỏi thì đi mà nói chuyện với Máy mô phỏng ấy! Tất cả chúng ta đều đang nỗ lực sinh tồn mà, ta đã ra sức (đấm) như thế thì bọn chúng làm sao mà sống nổi cơ chứ?"
[Dịch] Núp Lùm Trăm Năm, Khi Ra Ngoài Đã Vô Địch !
[Dịch] Núp Lùm Trăm Năm, Khi Ra Ngoài Đã Vô Địch !

1.166 Chương

Truyện dịch tên gốc là : Ta Trạch Trăm Năm Đi Ra Ngoài Đã Vô Địch) Sở Huyền xuyên không qua thế giới kỳ lạ, trở thành một thiếu gia, nhưng vừa ắt xì hơi một cái đã bị lưu đày tới tiểu viện rách nát, xung quanh hoang vắng, chỉ là một nơi khỉ ho cò gáy, chim không thèm ỉa. Ngay lúc Sở Huyền đang nằm trên ghế tận hưởng cuộc sống an nhàn thì được hệ thống khoá chặt, kể từ đây cuộc sống núp lùm trong tiểu viện của hắn bắt đầu. Núp một ngày, ban thưởng Kim Cương Bất Hoại Thần Công. . . Núp một tháng, ban thưởng Bất Động Như Sơn Công. . . Núp một năm, ban thưởng Ngọc Hư Tiên Kinh + trăm năm tu vi. . . Núp 10 năm, ban thưởng Hỗn Độn Bất Diệt Thể + Hỗn Độn Chung. . .
[Dịch] Huyền Huyễn: Ta! Bắt Đầu Sáng Tạo Thiên Cơ Lâu!
[Dịch] Huyền Huyễn: Ta! Bắt Đầu Sáng Tạo Thiên Cơ Lâu!

523 Chương

Lý Vân xuyên không đến một thế giới huyền huyễn, nhận được một tòa Thiên Cơ Lâu. Thiên Cơ Lâu có thể suy diễn quá khứ vị lai, lại còn quan trắc mệnh số con người; vạn sự trên đời, không gì thoát khỏi sự thôi diễn của Thiên Cơ Lâu. Thánh chủ Thái Sơ: “Bí mật Thái Sơ Thánh Địa ta cất giấu hai kiện Đế binh, sao lại để Thiên Cơ Lâu biết được?” Thánh chủ Dao Quang: “Ta nằm vùng chính đạo ba nghìn năm, mắt thấy sắp nhất thống chính đạo, sao thân phận ma đạo lại bị Thiên Cơ Lâu vạch trần?” Chủ cấm khu: “Thiên Cơ Lâu chủ đáng sợ đến vậy! Ta sống ba trăm vạn năm, tự cho rằng thực lực thiên hạ vô song, không ngờ trên bảng vô thượng chỉ xếp hạng mười bảy!”
[Dịch] Tiên Công Khai Vật
[Dịch] Tiên Công Khai Vật

2.102 Chương

Bên trong núi lửa, có lưu lại cơ quan Tiên Cung của đại năng tiên hiền, người đời sau vô cùng khát vọng muốn sở hữu. Mẫu thân liều mình tranh thủ, thu được bảo ấn Tiên Cung, trước khi chết để lại cho Ninh Chuyết. Ngã Phật Tâm Ma Ấn! Độ mình thành Phật, độ người thành Ma. Chấp chưởng ấn này có thể khắc xuống tâm ấn, chỉ huy cơ quan tạo vật, hao phí cực thấp. Thường nhân điều khiển cơ quan thì tâm thần gánh vác cực nặng. Nhưng Ninh Chuyết lại có thể lấy một ngự vạn, thành thạo điêu luyện. Ninh Chuyết: "Mẹ, hài nhi nhất định không phụ người dặn dò, sẽ lấy được Tiên Cung!" Chính là: Tiên ngẫu thông linh bí, công xảo hợp chí lý. Khai vũ xuất tân cảnh, vật hoa dữ thiên tề. Cổ chung truyện pháp độ, nguyệt hạ vũ thanh huy. Chân thân cụ vạn tượng, nhân gian thùy dữ địch!