Thịnh hành tuần

[Dịch] Tu Hành Giả Này Đang Hóa Thành Tà Ma!
[Dịch] Tu Hành Giả Này Đang Hóa Thành Tà Ma!

711 Chương

Trong một động phủ vô danh nọ. Chương Văn đang lén lút tu luyện ma công. Hồi lâu sau, giữa mi tâm của hắn đột nhiên nứt ra, mở bừng một con Tà Nhãn. Cảm nhận được ma công đã đại thành, Chương Văn không khỏi nở nụ cười đắc ý, vuốt cằm nhận xét: "Công pháp này cũng không tệ, cấy ghép một con mắt vào mi tâm để làm con mắt thứ ba, ý tưởng khá là kỳ diệu. Chỉ tiếc là tác giả quá mức gò bó và thiếu tầm nhìn. Cớ gì cứ phải nằng nặc cấy ghép mắt người? Dùng mắt của tà ma chẳng phải uy lực hơn sao?" "Hơn nữa, tại sao lại chỉ giới hạn ở một con? Trên người thiếu gì chỗ trống chứ?" "Hừ, đám người kia còn dám bảo ta tẩu hỏa nhập ma, biến thành quỷ quái. Thật nực cười! Công pháp là phải luyện như thế này. Một chút tư duy linh hoạt cũng không có, bọn chúng chỉ xứng đáng bị thời đại đào thải mà thôi!" Ngay trong lúc hắn đang thao thao bất tuyệt, trên khuôn mặt, sau gáy, hai cánh tay, hai bắp đùi, trước ngực, sau lưng, và thậm chí là ngay bên trong khoang miệng của hắn... đồng loạt trợn trừng lên chi chít những con Tà Nhãn quỷ dị! Chương Văn, một gã tu sĩ luôn tự nhận mình là thiên tài tu hành, mang trong mình một sở thích vô cùng quái đản: Đam mê tu luyện ma công, và cực kỳ thích "cải biên" lại công pháp của người khác!
Ma Thiên Ký
Ma Thiên Ký

1.552 Chương

Dịch: Phàm Nhân Tông, Flame Haze - Một thiếu niên lớn lên trong một nơi người ăn thịt người, học được chút ít bí kỹ đánh đấm. Trong một lần Hung đảo nơi hắn lớn lên trong một đêm không biết vì sao biến mất dưới đáy biển, hắn thoát ra khỏi đó và bị người truy đuổi. Sau khi chạy không thoát cảnh bị đuổi giết, thiếu niên đó ngã xuống ... - Nhưng kết thúc là một khởi đầu mới, nhờ cơ duyên xảo hợp hắn thay đổi được thân phận, được bước vào trong một Tông môn tu luyện. Từ đó về sau, người đã tiếp cận với một thế giới bao la bát ngát, mở ra trước mắt hắn một thế giới hoàn toàn mới mẻ. - Nhưng "Âm" và "Dương" luôn khác biệt và bài xích lẫn nhau, người luôn gặp phải cảnh tùy thời có khả năng đánh mất trí nhớ, hóa thân thành "Ma vật" háo sát, dẫn đến nguy cơ sát thân... Truyện sẽ diễn biến ra sao, Liễu Minh, nhân vật chính của chúng ta đối mặt với những khó khăn thử thách như thế nào? Mời quý độc giả đón đọc tiểu thuyết Tiên hiệp thứ hai của Vong Ngữ, với bố cục chặt chẽ, logic vốn có, hứa hẹn tràn ngập tình tiết lôi cuốn và mới vẻ: Ma Thiên Ký.
[Dịch] Luyện Võ Quá Khó, Ta Lựa Chọn Giết Địch Bạo Công Lực
[Dịch] Luyện Võ Quá Khó, Ta Lựa Chọn Giết Địch Bạo Công Lực

1.482 Chương

Giết địch bạo công lực, công lực tăng thêm vô hạn! Vệ Phàm xuyên qua thế giới khắp nơi tràn đầy yêu ma, quỷ quái hoành hành khắp chốn, nhưng hắn lại dễ dàng giết địch và bạo công lực. 10 năm công lực Kim Chung Tráo: kim chung hộ thể, mình đồng da sắt. 100 năm công lực Kim Chung Tráo: hổ khiếu long ngâm, thanh đãng quần ma. 1000 năm công lực Kim Chung Tráo: kim cương bất hoại, nhật nguyệt đồng huy. Trên chín tầng trời, Thần Ma ngồi cao, gieo rắc tai họa cho muôn dân! Vệ Phàm rút đao ra và nói: "Đừng hiểu lầm, không phải ta muốn làm chim đầu đàn, ta chỉ muốn giết các ngươi bạo công lực!" Tên khác «Nhường ngươi luyện võ, ta giết yêu ma bạo công lực».
[Dịch] Sư Huynh Ta Thực Quá Ổn Trọng
[Dịch] Sư Huynh Ta Thực Quá Ổn Trọng

2.335 Chương

Tên truyện gốc: Ngã Sư Huynh Thực Tại Thái Ổn Kiện Liễu. Trùng sinh tại thời đại thượng cổ trước đại chiến Phong Thần, Lý Trường Thọ trở thành một luyện khí sĩ nho nhỏ, không có khí vận gì gia thân, cũng không phải đại kiếp nạn chi tử tiền định nào đó, hắn chỉ có một mộng ước tu tiên trường sinh bất lão. Vì để sống yên phận tại Hồng Hoang tàn khốc, hắn cố gắng không dính nhân quả, giết người xong tất đốt ra tro, mọi việc đều mưu trước rồi mới động, trước sau không bao giờ khinh suất để mình rơi vào vòng nguy hiểm. Giấu con bài tẩy, tu độn thuật, luyện đan độc, chưởng thần thông, bất động vững như lão cẩu, động liền long trời lở đất, động sau nhỏ giọng chạy lấy người. Vốn theo tính toán của Lý Trường Thọ, mình sẽ một mạch trốn ở trong núi bình an vô sự tu hành thành tiên. Nhưng đến một ngày, lão sư phụ của hắn tĩnh cực nghĩ động, lại thu nhận về cho hắn... một sư muội... Ngã Sư Huynh chính thức lên kệ sách Khởi Điểm ngày 13/10/2019, đến 9/3/2020 đã ra được 328 chương (bình quân 2 chương/ngày), gần 132 vạn chữ (bình quân 4000 chữ/chương). Hiện đang đứng thứ 4 trên bảng xếp hạng tổng Nguyệt Phiếu của Khởi Điểm (từ tháng 1/2020 bắt đầu vào top 5). Nếu chỉ xét riêng thể loại Tiên hiệp, từ tháng 12/2019 (sau 2 tháng ra mắt) đã trèo lên đầu bảng. Nếu chỉ có 1 chữ để bình truyện thì theo ta đó là HÀI. Review : web 2k xếp Ta Sư Huynh thuộc thể loại… Ngôn tình. Như vậy, Ta Sư Huynh giống một… món lẩu thập cẩm có thể làm khoái khẩu nhiều nhóm thực khách. Như nhiều tác giả tiểu thuyết mạng khác, Ngôn Quy cũng chọn mô thức Trùng sinh, Xuyên việt thịnh hành (ta đã từng luận ở đây). Nhưng lão Ngôn rất "biết mình biết người", tuân thủ luật chơi, không "phá cách", thể hiện ngay từ chữ "Ổn" trong tên truyện. Main Ta Sư Huynh Lý Trường Thọ trùng sinh ở thời đại tiền Phong Thần đại kiếp, rất "kính thuận" Thiên Đạo, luôn tụng niệm "Ổn Tự Kinh" do hắn tự viết ra, hết sức cố gắng tránh né liên lụy những mối quan hệ nhân quả đương đại mà hắn còn nhớ được từ ký ức đời trước của mình. Lấy bối cảnh của Phong Thần và Tây Du Ký, những tiền thân kinh điển của dòng Tiên hiệp, là lựa chọn khôn ngoan của Ngôn Quy. Tác giả không cần phải "nát óc" sáng tạo hệ thống tu luyện mới, cấu trúc tu tiên giới mới (điều khiến không ít người viết khác gặp khó khăn, rất dễ bị "sụt hố" rơi vào những "sơ hở", "lỗi" hệ thống, khiến truyện thiếu logic hoặc rời rạc). Những Đường Tăng Kim Thiền Tử, Thiên Bồng nguyên soái, Na Tra thái tử, Thái Thượng Lão Quân,… tự bao đời nay độc giả đã thuộc nằm lòng. "Diễn nghĩa" lại Phong Thần đại kiếp, trước đây đã có tác giả Điểm Tinh Linh làm với Ngã Vi Trụ Vương Chi Ngạo Khiếu Phong Thần. Nhưng theo chủ quan của ta, Ngã Vi Trụ Vương "YY" hơn, vì ngay từ tên truyện đã toát lên đại ý: main Trương Tử Tinh nhập vào quân "Tướng" đen của bàn cờ là Trụ Vương và đảo ngược lại hoàn toàn kịch bản Phong Thần, từ quân cờ trở thành người chơi cờ, thậm chí còn lật tung bàn cờ, trở thành tồn tại đỉnh cấp ngang Đạo Tổ Hồng Quân. Còn Ta Sư Huynh Lý Trường Thọ từ đầu chí cuối vẫn chỉ khiêm tốn nhận vai 1 quân cờ (cuối cùng trở thành Thái Bạch Kim Tinh Lý Trường Canh), luôn "trên kính dưới nhường". Nhưng chính như thế, ở thời đại "Hồng Hoang hung hiểm" mà đại năng đại cao thủ dù tới cấp bậc Đại La (chỉ dưới Thánh Nhân và Đạo Tổ) cũng không thể tự quyết được vận mệnh bản thân, thì việc "ngọ nguậy" tìm kiếm không gian sinh tồn càng khó, càng cần phải dùng trí chứ không thể cậy sức. Ngã Vi Trụ Vương dù xuyên không nhưng được "mang theo bộ đề đáp án vào phòng thi", đó là siêu máy tính "siêu não", còn lợi hại hơn cả Tiên Thiên Chí Bảo. Trong khi đó, Ta Sư Huynh cơ bản chỉ dựa vào cái đầu đa mưu túc trí, "quỷ kế đa đoan". Lấy "Ổn" làm đầu, Lý Trường Thọ luôn giấu bài tẩy, hành xử "điệu thấp", hiểu rõ "nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên". Và quả thực đến chương 341 hắn đã gặp đối thủ ngang cơ về mưu kế, hứa hẹn tiếp theo sẽ có các màn "đấu cờ" hấp dẫn như giữa Gia Cát Lượng với Tư Mã Ý. Hài vẫn là vị khoái khẩu nhất của Ta Sư Huynh. Ta đã không nhịn được cười với những màn "ăn vạ" đỉnh cao của Đại đệ tử ngoại môn Tiệt giáo Triệu Công Minh, mà tác giả kịch bản gốc là Lý Trường Thọ. Cần phải nói đây là hài kiểu hề chèo, hóm hỉnh, thâm thúy, chứ không phải kiểu chọc cười mì ăn liền. Và đã xuất hiện những đại tràng cảnh có thể lấy đẫm nước mắt của độc giả, như ở chương 342 Long tộc như thiêu thân lao đầu vào lửa để lấp hải nhãn bị thiêu thân. Hồi nhỏ ta luyện "truyện chưởng" (tiểu thuyết võ hiệp Trung Hoa truyền thống, tiền thân của Tiên hiệp) vẫn thích nhất các bộ mà dưới tiêu đề có dòng "Võ hiệp kỳ tình, trường thiên tiểu thuyết". Anh hùng phải có mỹ nhân bầu bạn. Ta Sư Huynh đến nay về khoản "kỳ tình", có thể nói lão Ngôn đã múa bút khá đặc sắc, lại phóng khoáng. Lý Trường Thọ không chỉ có "tam tinh củng nguyệt" trong tông môn nhà hắn mà còn "không cố tình" làm xiêu lòng cả một đại danh đỉnh đỉnh Vân Tiêu tiên tử, đại năng cấp Đại La đứng đầu Tam Tiêu của Tiệt giáo. "Phóng khoáng" không quá khuôn phép lễ giáo là việc Tửu Cửu tiểu sư thúc "yêu rượu hơn mạng" của Lý Trường Thọ cũng là một trong "tam tinh" vây quanh hắn. Trong Võ hiệp Trung Hoa truyền thống, thì "vua" Kim Dung bác đại tinh thâm, còn "chúa" Cổ Long sở trường miêu tả tâm lý nhân vật. Đến thời tiểu thuyết mạng hiện nay, về thể loại Trùng sinh xuyên việt và hào tình, theo thiển ý của ta, Cực Phẩm Gia Đinh là… cực phẩm, đúng như tên truyện. Về vị hài trong Tiên hiệp, cũng trong hiểu biết hạn hẹp của ta, chưa bộ nào qua mặt được Già Thiên. Nhưng Ta Sư Huynh có triển vọng kế thừa truyền thống phát dương quang đại, trở thành một viên bảo đan hòa trộn được tinh túy của cả hai danh tác nói trên. Mượn Phong Thần bối cảnh, Tây Du tiền truyện, Tam Quốc quyền mưu. Pha trộn kiến văn bác đại tinh thâm của Kim Dung với ngòi bút miêu tả tâm lý xuất sắc của Cổ Long. Dung hợp văn tài võ lược kiêm toàn và hào tình của Cực Phẩm Gia Đinh Lâm Vãn Vinh với chất tiếu lâm "cười nôn ruột" của Già Thiên. Vân vân và vê vê... :)) Thật là một món "lẩu thập cẩm" có tiềm năng hút khách hết sức hứa hẹn. Mong quý chủ sự Bạch Ngọc Sách để mắt lưu tâm!
[Dịch] Toàn Chức Pháp Sư: Hệ Thống Hộp Mù Không Đứng Đắn
[Dịch] Toàn Chức Pháp Sư: Hệ Thống Hộp Mù Không Đứng Đắn

241 Chương

【Não động】【Hài hước】【Hệ thống】【Hậu cung】 Huyết nguyệt treo cao, Lăng Tiêu bất ngờ xuyên không đến thế giới của Toàn Chức Pháp Sư. Chờ đợi suốt mười sáu năm, đúng vào ngày thức tỉnh ma pháp, cuối cùng cậu cũng đón nhận “kim thủ chỉ” của kẻ xuyên việt — một hệ thống hộp mù trông có vẻ không mấy đứng đắn? Mỗi tháng cố định tặng một hộp, hoàn thành nhiệm vụ còn có thêm bất ngờ. Nội dung trong hộp mù muôn hình vạn trạng: thể chất “kẻ gặp nạn bị nguyền rủa”, thần phú hệ Quang 【Tội Ngạo Mạn】, thần phú hệ Phong 【Sự phù hộ của Barbatos】… Thế nhưng, khi mở càng nhiều hộp mù, Lăng Tiêu dần dại người: “Hệ thống, ngươi có gì đó không ổn rồi!” … Nhiều năm sau, dựa vào hộp mù mà đăng lâm Pháp Thần, chấp chưởng toàn hệ chi lực tai ương, Lăng Tiêu đối mặt với Thiên sứ Thánh Thành cùng muôn vàn đại quân Thánh Tài vây sát, chỉ khinh miệt cười: “Đã thấy thần minh, vì sao không bái?” … Giới thiệu bất lực, mời xem chính văn.
[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ
[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ

2.015 Chương

Đêm đã về khuya, bóng tối phủ kín khắp nơi, bao trùm lên cảnh vật. Thế nhưng trong núi lại chẳng hề yên tĩnh, tiếng mãnh thú rít gào rung động cả non sông, cây cối rung lên, lá bay tán loạn. Chốn rừng núi mênh mang là nơi hoạt động của vô số mãnh thú hồng hoang cùng những chủng tộc sót lại từ thời Thái Cổ. Tiếng kêu đáng sợ của muôn loài rống lên trong bóng tối, khiến mặt đất như muốn nứt toác ra. Từ trong dãy núi trông xa thấy có thấp thoáng một quầng sáng nhu hòa, tựa như một ngọn nến lập lòe dưới màn đêm đen vô tận, lẩn khuất giữa muôn trùng núi, ánh sáng dường như có thể vụt tắt bất cứ lúc nào. Đến gần hơn, có thể thấy rõ ở đó có một nửa thân cây khô khổng lồ, đường kính thân cây ước chừng hơn chục mét, toàn thân cháy đen, ngoại trừ một nửa thân cây này, chỉ còn lại một cành cây yếu ớt nhưng lại tỏa ra sức sống. Lá cây lung linh như được khắc từ lục ngọc, tán phát từng đốm sáng nhu hòa bao trùm lấy cả một thôn làng. Nói một cách chính xác thì đây là một thân cây sét đánh, rất nhiều năm về trước nó từng gặp phải một trận sét thông thiên, vòm cây um tùm cùng sức sống tràn trề của gốc liễu già đã bị sấm sét phá hủy. Nay chỉ còn lại một đoạn gốc cao chừng tám chín mét trồi lên mặt đất, đường kính rộng kinh người, cành liễu duy nhất sót lại kia trông như sợi xích thần bằng mây lục bích, hào quang ngập tràn bao trùm che chở cho cả thôn làng, khiến mảnh đất này trở nên mông lung như một vùng tiên thổ, trong chốn đại hoang cảm giác vô cùng thần bí. Nhà nhà trong thôn đều xây bằng đá. Đêm khuya thanh vắng, vẻ an lành yên ả của chốn này dường như tách biệt hẳn với bóng tối cùng tiếng mãnh thú gào thét bên ngoài. “Hú uuuuu….” Một trận cuồng phong thổi qua, có đám mây đen khổng lồ vắt ngang trời, che kín cả màn đêm, chắn nốt chút xíu ánh sao yếu ớt khiến dãy núi càng thêm tăm tối. Một tiếng chim kêu hung tợn từ trên cao vọng xuống, tiếng kêu sắc lẻm có sức xuyên thấu mạnh, không ngờ lại bắt nguồn từ đám mây đen kia. Nhìn kỹ, thì ra đó là một con chim khổng lồ to đến không tưởng, che lấp trăng sao, dài không biết bao nhiêu dặm. Đi qua Thạch Thôn, nó cúi đầu nhìn xuống, hai con mắt tựa như hai vầng trăng máu, hung khí ngút trời. Nó nhìn chằm chằm gốc liễu già trong chốc lát, cuối cùng bay về phía sâu nhất trong dãy núi. Yên ắng một lúc lâu mãi cho đến tận nửa đêm, mặt đất bắt đầu rung chuyển. Một bóng dáng mơ hồ từ phương xa bước tới, cao ngang đỉnh núi! Một hơi thở kì lạ lan tỏa, núi rừng lặng ngắt một cách chết chóc, hung cầm mãnh thú cúi rạp mình không dám phát ra một chút xíu âm thanh. Lại gần, đây là một sinh vật có hình người, dáng đứng thẳng, nó cao lớn vô cùng, sánh ngang đỉnh núi, toàn thân nó không có lông tóc gì mà dày đặc một lớp vảy vàng kim lấp lánh. Mặt nó phẳng lì, chỉ có một con mắt thẳng, mỗi lần chớp mở như có ánh sét vàng kim rạch qua, sắc bén ghê người. Toàn thân nó huyết khí mênh mông, tựa như một vị thần ma! Nó đi ngang qua chốn này, liếc nhìn gốc liễu, thoáng dừng chân rồi dường như đang vội vã lên đường, cuối cùng nhanh chóng bỏ đi. Vô vàn ngọn núi như đang rên rỉ dưới từng bước chân của nó, cả chốn núi rừng cũng bị uy thế ấy làm cho run rẩy. Bình minh lên, một con rết dài mười mét, thân to như thùng nước, tỏa ánh sáng bạc lấp lánh bò ngoằn ngoèo trong núi. Con rết như được đúc từ bạc trắng, mỗi một đốt đều sáng bóng dữ dằn, đập vào đá núi rầm rầm, tia lửa bắn tung tóe. Nhưng cuối cùng nó lại tránh qua Thạch Thôn mà không hề xâm nhập, nơi nó đi qua sương đen mịt mù, muông thú đều lẩn tránh. Một cành liễu mảnh mai tỏa ánh sáng bích hà óng ánh khẽ đung đưa trong gió….
Tộc Trưởng: Thực Lực Của Ta Là Toàn Tộc Tổng Hòa
Tộc Trưởng: Thực Lực Của Ta Là Toàn Tộc Tổng Hòa

256 Chương

Vùng dậy tại bé nhỏ, tung hoành ở chư thiên. Tiểu gia tộc Diệp gia theo tiểu sơn thôn bắt đầu vùng dậy, theo luyện võ, đến tu tiên. Diệp Phàm xuyên việt qua dị giới, thu được gia tộc vùng dậy hệ thống. Gia tộc tu luyện không tài nguyên, ta học luyện đan. Gia tộc trận pháp không đủ mạnh, vậy liền học trận pháp. Tu tiên lục nghệ học mấy lần, chỉ vì gia tộc vùng dậy. Về phần tu luyện? Tùy tiện liền tốt, gia tộc vùng dậy ta liền mạnh lên. Thực lực của ta, là gia tộc tổng hoà. Tại các nhi tử trong mắt, Diệp Phàm cái này lão cha không gì làm không được. Tại thê tử trong mắt, Diệp Phàm liền là cái hoàn mỹ nam thần. Ở gia tộc hậu bối trong mắt, Diệp Phàm lão tổ liền là vô địch tồn tại.
[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành
[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành

2.896 Chương

Tám trăm năm trước, Đại Tần hoàng đế thiên hạ thống nhất, cả đời chỉ có hai nữ tử. Một người cùng ngài chinh chiến khắp nơi, giành lại giang sơn, trong khi người còn lại vì thế mà mất đi vương quốc. Hơn bảy trăm năm trước, một vị đạo nhân đứng trước thiên môn nhưng không bước vào, ngài quyết tâm chờ đợi bóng dáng của một người mặc áo hồng, chỉ vì muốn chuyển thế, hoá giải mọi khổ đau. Năm trăm năm trước, tiên nhân Lữ Động Huyền đã thực hiện cuộc chuyển thế của mình. Một trăm năm trước, tiên nhân Tề Huyền Tránh cũng vậy, tiếp tục con đường tu luyện. Ngày nay, chưởng môn Võ Đang Hồng Tẩy Tượng dũng cảm phản kháng thiên địa, đã suốt ba trăm năm kiên trì tu luyện, chỉ mong một nữ nhân được phi thăng lên thiên đình. Giang hồ xuất hiện một gương mặt như bạch hồ, mang song bội đao, tự nhận mình là Tú Đông Xuân Lôi, quyết chí trở thành đệ nhất thiên hạ. Dưới đáy hồ, có một lão nhân tóc bạc, thích ăn mặn. Bên cạnh là một lão bộc với hàm răng gãy, chuyên cõng hộp kiếm. Trên núi có một tiểu sư thúc tổ trẻ tuổi, cưỡi thanh ngưu, lại không dám xuống núi. Còn có thiếu nữ sát thủ cưỡi gấu mèo, tay cầm hoa hướng dương, dáng vẻ không quá lạnh lùng. Trong giang hồ, các cao nhân đều chú trọng việc hóa trang, phải thể hiện vẻ xuất trần. Nữ hiệp trên giang hồ cũng cần chú ý bồi dưỡng nhân khí, tông phái phải biết tạo dựng quan hệ với triều đình. Còn nhân vật chính của chúng ta, lại thản nhiên đeo đao, cứ vậy mà chọc trời giăng mây ở giang hồ. Cuối cùng, hắn gào lên: “Tiểu nhị, mau mang rượu lên cho ta!”
[Dịch] Chung Cư Tận Thế: Khởi Đầu Thức Tỉnh Thiên Phú Tức Tử
[Dịch] Chung Cư Tận Thế: Khởi Đầu Thức Tỉnh Thiên Phú Tức Tử

150 Chương

Trò chơi sinh tồn chung cư toàn dân đã mở ra, xin các vị thí luyện giả hãy cẩn trọng đối đãi. Đinh, thiên phú đã được phân phát. Chúc mừng ngươi nhận được thiên phú cấp SSS - Tử Vong Tài Quyết: Có thể lập tức phán xử tử hình bất kỳ mục tiêu nào trong phạm vi một trăm mét, số lần sử dụng hiện tại: 10/10. Tin tốt là, ta vô địch. Tin xấu là, chỉ có thể sử dụng 10 lần. Nhìn thiên phú của mình, Hàn Nghị lâm vào trầm tư. Hắn phải làm sao để tận dụng 10 cơ hội miểu sát này, hòng sống sót tốt hơn trong cái mạt thế hung hiểm đây? Hay là to gan hơn một chút, bắt luôn cả cô giáo mỹ nữ lẫn hoa khôi xinh đẹp kia vào phòng của mình nhỉ? Hàn Nghị vốn định cứ hèn mọn bỉ ổi mà sống nốt quãng đời còn lại, kết quả có một ngày, hắn đụng phải một kẻ được gọi là Thần. Ngay sau đó, vị Thần Linh không ai bì nổi kia lại sụp đổ tan tành chỉ dưới một ý niệm của Hàn Nghị. Giờ khắc này, Hàn Nghị mới bàng hoàng nhận ra: Thì ra trong phạm vi một trăm mét, ta chính là vô địch! (Số lần Tài Quyết sau này sẽ được tăng thêm!)
Kiếm Đạo Cuồng Thần
Kiếm Đạo Cuồng Thần

3.518 Chương

【 truyền thống huyền huyễn siêu nhiệt huyết sảng văn 】 Đan đạo đại sư Đường Thiên hình thần đều diệt, trọng sinh thế gia phế thể, giác tỉnh nghịch thiên huyết mạch, bạo phát vô thượng kiếm đạo tư chất, lại có độc nhất vô nhị Hỗn Nguyên Thái Sơ thể, tu Cửu Chuyển Thiên Lôi Quyết, chưởng thiên địa hình phạt, truyền thừa Thái Cổ Tinh Thần Quyết, sáng tạo Vạn Cổ tinh thần. Tụ vạn tộc chi pháp, sáng tạo tuyệt thế kiếm đạo, chém hết vạn giới thiên tài!
[Dịch] Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Đã Luyện Thành?
[Dịch] Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Đã Luyện Thành?

1.399 Chương

Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Đã Luyện Thành? (Dịch)!
[Dịch] Thập niên 70: Đoán Mệnh Sư
[Dịch] Thập niên 70: Đoán Mệnh Sư

320 Chương

Nam chủ Văn Trạch Tài là một đoán mệnh sư, tức vừa là thầy tướng vừa là thầy tử vi. Thầy tướng là xem tướng mạo đoán vận mệnh. Thầy tử vi là dựa vào các thuật bói toán để tiên đoán tương lai và hoá giải kiếp nạn. Văn Trạch Tài vừa tỉnh dậy đã phát hiện mình xuyên về thập niên 70 trở thành một nam thanh niên trí thức. Điều đáng nói nam thanh niên trí thức này vốn là một gã chó chui gầm chạn, lại còn hay đánh vợ đánh con, có thể nói không có khốn nạn hơn chỉ có khốn nạn nhất! Thở dài ngao ngán, đã tới nước này Văn Trạch Tài chỉ còn cách tự lực cánh sinh, dùng chính nhân phẩm của bản thân làm thay đổi cách nhìn của mọi người, đồng thời dựa vào bản lĩnh đoán mệnh giúp người nhà thoát nghèo làm giàu. “Văn thanh niên trí thức trong thôn mấy người còn đánh vợ con không?” “Cái gì mà Văn thanh niên trí thức, giờ người ta đã là Văn đại sư rồi!” “Hả?!”