Đô thị

Mô tả thể loại: bối cảnh chính diễn ra ở thời hiện đại

Trì Diễm
Trì Diễm

51 Chương

Một người là nước. Một người là lửa Cậu nói, nước và lửa vốn không tương dung, nhưng cậu và chị ấy có thể giao hòa.
Đạo Quán Nhỏ Của Tôi Lại Lên Hot Search
Đạo Quán Nhỏ Của Tôi Lại Lên Hot Search

330 Chương

Một ngàn năm trước, Hứa Thanh Mộc là Đệ nhất Huyền môn tiểu bá vương, tác oai tác oái, nghênh ngang mà đi không thèm nể ai. Một hôm độ kiếp thất bại, trực tiếp bị sét đánh chết. Ngủ say ngàn năm, lúc tỉnh lại đã là thương hải tang điền. Tiên đạo điêu tàn, lòng người không còn, tông môn của Hứa Thanh Mộc xuống dốc, đồng môn đổi nghề, địa bàn bị công ty bất động sản xây thành khu du lịch. Bản thân Hứa Thanh Mộc bị biến thành đạo sĩ nhỏ đáng thương, đạo quan nhỏ thì dột tới nóc, ai cũng khinh thường, chó thấy cậu cũng phải sủa hai tiếng. Hứa Thanh Mộc bấm tay tính toán: Trừ tà, xem bói, vẽ bùa, nâng cao hiệu quả cây trồng, chuyên trị vô sinh. Ừ, tay nghề tổ truyền vẫn còn, vậy thì không cần lo Đông Sơn tái khởi. Cho nên, định ra mục tiêu trước, trọng chấn tông môn, tiếp tục tác oai tác oái. Đại thiếu gia tập đoàn Tống thị Tống Quyết bệnh tật ốm yếu từ nhỏ, ngồi trên xe lăn vượt qua 28 năm. Có người nói: Trên núi Lăng Vân có tiểu thần tiên, cầu gì được nấy, đi đốt nhang thử xem. Tống Quyết: Cút, đéo tin. Sau đó... Tống Quyết: Cây nhang to bằng cái bát đâu, bổn thiếu gia muốn đích thân khiêng lên núi, đốt cho tiểu thần tiên.
Thần Cấp Tuyển Trạch: Giá Cá Ngự Thú Sư Hữu Ức Điểm Sinh Mãnh
Thần Cấp Tuyển Trạch: Giá Cá Ngự Thú Sư Hữu Ức Điểm Sinh Mãnh

1.431 Chương

Ngươi tuyệt thế phong thái chấn kinh thế giới, thiên tài học tỷ hướng ngươi thâm tình thổ lộ, lúc này trước mắt ngươi xuất hiện ba đạo tuyển hạng. [ tuyển hạng một: Vui vẻ đáp ứng, từ đây thoát khỏi độc thân cẩu xưng hào, hoàn thành ban thưởng: Khế ước linh thuộc tính thêm 5% ] [ tuyển hạng hai: Uyển chuyển cự tuyệt, hoàn thành ban thưởng: Sách kỹ năng 'Liệt diễm phần thiên' ] [ tuyển hạng ba: Vẻ mặt thành thật nói: Học tỷ, xin tự trọng, ngươi đã ảnh hưởng đến ta tốc độ rút kiếm rồi. Hoàn thành ban thưởng: 'Kim sắc Slime' thu hoạch được huyết mạch tiến hóa ] đơn giản như vậy tuyển hạng còn cần do dự? Đương nhiên tuyển ba a.
Cám Dỗ Ngoại Tình
Cám Dỗ Ngoại Tình

488 Chương

Dựa vào đâu đàn ông được ngoại tình? Tận mắt chứng kiến chồng và người khác ngoại tình trong phòng làm việc, để trả thù chồng, cô ngã vào lòng người khác... ở nhà, ở vườn, trong văn phòng... Cô thậm chí còn điên cuồng hơn cả chồng, cặp với chính bạn thân của chồng!
Có Phải Anh Muốn Hôn Em Không?
Có Phải Anh Muốn Hôn Em Không?

45 Chương

Khi Tô Cận 27 tuổi, có một cô gái 17 tuổi chuyển đến nhà. Anh được cho biết, đây là vị hôn thê được đính hôn từ trong bụng mẹ của anh. Bạn bè đều ồn ào rằng Tô tổng nổi tiếng solo từ trong bụng mẹ thì ra sớm đã có chủ. Tô Cận thong thả ung dung cài nút áo sơ mi, nhẹ nhàng bâng quơ phun ra một câu: "Cô ấy không phải gu của tôi." Lần đầu gặp nhau, vẻ mặt Tô Cận lãnh đạm nói: "Tôi sẽ không cưới em." Khuôn mặt Thích Nguyệt đỏ bừng, chân tay luống cuống cúi đầu. Lúc này, lời nói của Tô Cận khắc sâu vào trong lòng cô. Một đoạn thời gian sau, Tô Cận phát hiện, mỗi sợi tóc của Thích Nguyệt đều khiến anh yêu thích. Lúc sau anh tâm tâm niệm niệm muốn thực hiện hôn ước sớm một chút, cưới cô gái nhỏ về nhà cưng chiều cả đời. Ngày nọ, anh thấy cô gái nhỏ cắn môi, dịu dàng nói với người khác: "Tô Cận sẽ không cưới tôi, tôi mãi mãi sẽ không thích anh ấy đâu." Tô Cận: "... Shit!"
Tạm Biệt Hoàng Hôn
Tạm Biệt Hoàng Hôn

71 Chương

Truyện "Tạm Biệt Hoàng Hôn" của tác giả Bán Nguyệt Bán Tiêu kể về Đường Nặc là chủ của một tiệm bánh kem, nhưng cứ khi mặt trời đang dần ngã về tây, thời điểm chạng vạng, cậu lại đóng cửa, lặng lẽ đợi trời dần tối. Các khách hàng quan của tiệm đều tiếc nuối nói: “Đóng cửa trễ một chút thì được hơn đấy, giờ tan tầm này mới nhiều người!” Nhưng Thẩm Du Ninh lại khác. Chỉ có Thẩm Du Ninh sẽ đề nghị rằng: "Anh có thể ngắm hoàng hôn cùng em không?"
Chị Gái Giả Mạo Tôi Là Mối Tình Đầu Của Boss
Chị Gái Giả Mạo Tôi Là Mối Tình Đầu Của Boss

80 Chương

Năm ấy Tạ Đường 15 tuổi, cô đã cứu người cô thầm thương khỏi cơn sóng thần, cậu ấy cảm động, hứa rằng sau này lớn lên sẽ lấy cô. Thời gian trôi qua, cậu thiếu niên kiêu ngạo ấy trưởng thành, trở thành một người âm trầm, lạnh lùng. Thế nhưng cậu ấy lại có thể dịu dàng, nhu tình với một cô gái, mà người đó....không phải cô. Người mà anh muốn chung sống đến hết đời, cũng không phải cô. Nữ chính chỉ biết trơ mắt nhìn chị gái giả mạo mình, đường đường chính chính đính hôn với anh, còn mình lại trở thành nữ phụ độc ác muốn ngáng chân. * Trở lại điểm xuất phát, Tạ Đường tuyệt đối sẽ không cứu Lục Trác trong trận sóng thần năm đó nữa, mặc kệ anh ta tự sinh tự diệt. Thế nhưng vào một ngày đi học nào đó, hành lang yên tĩnh bỗng nhiên lại xôn xao, mọi người bàn ra tán vào. Sau đó, tất cả bạn học tránh ra hai bên, nhao nhao nhường đường. Bệnh nặng chưa khỏi, sắc mặt Lục Trác tái nhợt đi từ cuối hành lang lên. Trong nháy mắt Tạ Đường thấy vẻ mặt sáng lên của người chị, cảm thấy vô vị, xoay người muốn rời đi. Nhưng lúc này đây, nam thần mà chị mình tha thiết ước mơ hai kiếp, lại đang nắm lấy tay cô. Cả đêm qua, Lục Trác đều mơ thấy những giấc mơ lộn xộn liên quan đến kiếp trước... Bảo bảo rất oan ức đây này, chờ đợi cả đêm, dầm mưa cả đêm, sắp sốt thành viêm phổi rồi, thế mà tiểu mỹ nhân ngư của anh lại không xuất hiện: “Sao tối qua lại không đến?” —— * Mối tình đầu ( Bạch nguyệt quang) Có một so sánh khá nổi tiếng hồi trước (cũng không biết là của tác giả nào nữa) thường hay được nhắc đến trong truyện ngôn tình, nội dung đại khái là:  Trong cuộc đời một người đàn ông thường có hai loại hoa: một đóa hoa hồng trắng cùng một đóa hoa hồng đỏ. Nếu anh ta chọn hoa hồng trắng, nhiều năm sau hoa hồng trắng biến thành hạt cơm dính bên mép, hoa hồng đỏ trở thành nốt ruồi son (chu sa chí) trên ngực. Còn nếu anh ta chọn hoa hồng đỏ, sau này hoa hồng trắng liền thành ánh trăng sáng (bạch nguyệt quang) đầu giường, còn hoa hồng đỏ chính là vết máu muỗi.
Cô Béo Yêu Đương Cùng Tổng Tài
Cô Béo Yêu Đương Cùng Tổng Tài

59 Chương

Bạn đang đọc truyện Cô Béo Yêu Đương Cùng Tổng Tài của tác giả Vạn Lâm Cốc. Có một cô gái đã đi xem mặt rất nhiều lần mà vẫn chưa gặp được người định mệnh của mình Phải chăng vì cô béo? Phải chăng vì cô không được xinh đẹp như những cô nàng thon thả, cân xứng kia? Cô cũng rất buồn,nghĩ tới cha mẹ mình luôn mong cô tìm được nơi nương tựa, đành cổ vũ mình tiếp tục sự nghiệp tìm người yêu. Đến lần xem mắt thứ một trăm lẻ một, cô lại vớ được vị tổng tài anh tuấn... Nhưng mà, hình như người ta cũng có người yêu rồi, làm sao đây nhỉ???
Về Bên Anh
Về Bên Anh

44 Chương

Thể loại: đô thị, ngọt, sủng Chuyển ngữ: Fleur  Biên tập: Iris Nguồn convert: Củ Lạc TTV Nguồn raw: Tấn Giang  Độ dài: 44 chương Giới thiệu 1: Trong bệnh viện các y tá có một câu nói ưa thích đó chính là: Bác sĩ Bạch nhà chúng ta vừa giỏi vừa tốt bụng lại đẹp trai hơn cả Dương Dương. Bác sĩ Bạch nghiêm túc sửa lại: tôi không phải của nhà các cô. Nhóm y tá: Thế anh là của ai. Khi đó trên khuôn mặt nghiêm túc của bác sĩ Bạch mới có ý cười: Tôi là của Tần Ca Nhóm y tá: Tần Ca là ai? Nếu câu hỏi này để cho nhóm fan kì cựu trả lời thì nhất định là: Đó chính là tên Đại Đại nhà chúng tôi...năm đó và sau đó Đại Đại chính là một huyền thoại đó. Bác sĩ Bạch lúc này lại nghiêm túc nói rằng: Cô ấy là của tôi không phải của mọi người. Giới thiệu 2: Bạch Khải Gia: Không phải là em nghi ngờ tay nghề của anh đấy chứ? Tần Ca vội vã lắc đầu: Không đâu. Bạch Khải Gia: Muốn giấu anh bao lâu hả? Cho rằng anh thực sự không nhìn ra ư? Tần Ca ảm đạm: Ồ, vậy… rất tốt. Bạch Khải Gia: Không có gì muốn nói? Tần Ca: … Ừm. Bạch Khải Gia: Vậy đi ra ủy ban, anh đã cầm theo sổ hộ khẩu của em. Tần Ca kinh ngạc: Sao anh có sổ hộ khẩu của em? Bạch Khải Gia: Mẹ vợ đưa. Tần Ca vừa đi vừa khóc lóc: Em em em em xin chủ động khai báo! Bạch Khải Gia hôn cô: Được rồi, về sau muốn đi đâu thì nói với anh, anh sẽ đẩy xe lăn cho em, đừng khóc. Bác sĩ khoa chính hình vs tác giả truyện tranh Lời thề kết hôn của họ là: Cho dù sinh lão bệnh tử cũng không rời xa nhau.
Em Nói Xem Có Trùng Hợp Không?
Em Nói Xem Có Trùng Hợp Không?

81 Chương

Văn Án: ✏️Giới thiệu 1 Sau khi tốt nghiệp nghiên cứu sinh, Trần Nhiễm Âm nhậm chức tại trường Trung học số 2 Đông Phụ, trở thành một “cô giáo quốc dân”. Trong lớp có một học sinh nam cá biệt, song hoàn cảnh lại vô cùng đáng thương, cha mẹ đều đã mất, người giám hộ duy nhất là cậu ruột, mà người cậu này lại có vẻ không quá đáng tin. Một ngày nọ, Trần Nhiễm Âm đến thăm gia đình của học sinh nam đó, cuối cùng cũng gặp được người cậu của ma vương lớp mình, trùng hợp lại là Cố Kỳ Châu. Nhân duyên trên đời thật khiến cho người ta phải bất ngờ, anh Cố trong lời đồn ấy thế mà lại là bạn học cũ của cô, càng đáng nói hơn, người này chính là vị bạn trai cũ đã bị cô đá năm đó… ✏️Giới thiệu 2 Cố Kỳ Châu trịnh trọng lên tiếng hỏi: “Cô giáo Trần, cháu ngoại tôi rốt cuộc đã phạm phải lỗi gì? Còn phiền cô tự tới đây một chuyến nữa.” Trần Nhiễm Âm như ngồi trên đống lửa: “Xảy ra mâu thuẫn với bạn học ở lớp khác, nguyên nhân lại là vì một bạn nữ.” Cố Kỳ Châu hơi híp mắt, cười cười thờ ơ nói: “Những chuyện này, năm đó cô giáo Trần hình như cũng làm không ít nhỉ?” Trần Nhiễm Âm: “…” #Người trong giang hồ, sao có thể né được đao thương? #Quá khứ chia xa, tương lai gặp lại. #Mọi chuyện mình làm, sớm muộn cũng được đền đáp!
Mắt Cười
Mắt Cười

4 Chương

Tác giả: Viên Nghệ Thể loại: Ngôn Tình, Đoản Văn, Đô Thị Giới thiệu: Tình yêu thuở thiếu thời. Thời gian đi học, thời gian thanh xuân, những tháng năm tốt đẹp của trường đại học. Tình cảm sâu đậm, say đắm, thật sự tuyệt đẹp, khiến người lưu luyến.
Mười Hai Năm Kịch Cố Nhân
Mười Hai Năm Kịch Cố Nhân

71 Chương

Giới thiệu Năm Quang Tự thứ ba mươi, nhà họ Thẩm bị kẻ gian hãm hại, Thẩm Hề là người sống sót duy nhất sau thảm án diệt môn. Sau nhiều năm trốn chui trốn lủi, nhờ được cậu ba nhà họ Phó cứu giúp, cô rời khỏi Trung Quốc và bắt đầu những năm tháng cần mẫn học y trên đất Mỹ. Cậu ba Phó Đồng Văn vốn phong lưu nổi tiếng kinh thành, có thể vì một nụ cười của người đẹp mà vung tiền không tiếc. Nhưng có ai ngờ ẩn sau dáng vẻ tùy tiện phóng túng ấy lại là một trái tim ngập tràn nhiệt huyết, luôn đau đớn khôn nguôi trước cảnh nước mất nhà tan. Anh và cô cách biệt muôn trùng khơi, sợi dây liên lạc mong manh duy nhất chỉ là những bức thư viết vội. Thế rồi khi một lần nữa hội ngộ nơi xứ người, trong những tháng ngày lênh đênh trên biển trở về với tổ quốc, giữa họ lại bất chợt nảy nở một tình yêu chân thành, tha thiết. Song vào thời khắc con tàu cập bến, thứ chờ đợi họ phía trước là bão tố làm rung chuyển thời đại, là mối thù gia tộc tưởng như đã ngủ yên. Lúc ấy, đôi bàn tay đang nắm chặt liệu có vì thù hận mà buông lơi? Tình yêu và lý tưởng của họ liệu có thể vượt qua cơn sóng dữ? * Yêu em từ thuở mới quen, tình dài sánh ngang trời đất * Tôi có thể bảo vệ cô ấy đêm nay, thì có thể bảo vệ cô ấy cả đời