Truyện Tác Đại Thần

Phùng Thanh
Phùng Thanh

76 Chương

Thể loại: Hiện đại, Tra nam, HE Couple: Giang Tấn – Triệu Phùng Thanh Biên Tập: Mộc – Phương Cái đêm định mệnh của Triệu Phùng Thanh và Giang Tấn có cả bi lẫn hỉ. Bi là cuộc đời trong trắng của cô cứ thế mà bị mất rồi. Hỉ là cô có thể kể cho mọi người về thời thanh xuân từng yêu một kẻ cặn bã. Đây là một câu chuyện của một cô gái lông bông và một anh chàng con nhà người ta.
Đêm Dài Như Sao
Đêm Dài Như Sao

50 Chương

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào Thể loại: Ngôn tình, Ngược tâm, Dân quốc, Hào môn, Cẩu huyết, Ấm áp, Chậm nhiệt, HE Giới thiệu: Là đứa con trai bị lưu lạc bên ngoài của Soái phủ, trải qua bao gian khổ, đi qua bao phong sương. Cô là thiên kim tiểu thư Liêu phủ, cuộc sống mỹ mãn, nhung lụa vinh hoa, dòng dõi thư hương. Là ông trời đưa đẩy, khiến hai người gặp nhau,Là duyên số gắn kết, khiến hai người không thể chia lìa. Đêm dài đằng đẵng, chỉ có cô ấy tựa vì sao.
Mẹ Tôi Trở Thành Hoa Khôi Học Đường Siêu Ngầu
Mẹ Tôi Trở Thành Hoa Khôi Học Đường Siêu Ngầu

108 Chương

Giới thiệu Ân Ân là một đứa trẻ bị vứt bỏ nên từ nhỏ đã chịu đủ loại ức hiếp. Cho đến ngày cô được Ân Lưu Tô nhận nuôi thì mới có được một gia đình, dù giản đơn nhưng rất ấm áp. Ân Lưu Tô sống trong một con hẻm nhỏ, xung quanh đều là những gia đình nghèo khổ, thu nhập chỉ dựa vào việc đi đưa cơm hộp. Khuôn mặt già nua, thu nhập ít ỏi, chỉ dựa vào tính cách mạnh mẽ mà xây nên một khoảng trời cho Ân Ân. Ân Ân rất yêu mẹ, cô cứ tưởng mình có thể vĩnh viễn ở cạnh bà. Nhưng mà sau đó Ân Lưu Tô lại mất tích một cách thần bí, không còn thấy xuất hiện nữa....
Người Bạn Trai Công Cụ Là Đỉnh Lưu Xuyên Sách
Người Bạn Trai Công Cụ Là Đỉnh Lưu Xuyên Sách

60 Chương

Tác giả: Lục Nhất Sa Thể loại: Đô Thị, Ngôn Tình Giới thiệu: Khương Thi xuyên vào một quyển truyện ngọt sủng, trở thành nữ phụ trùng họ tên với cô, đáng chết là nguyên chủ là một tác giả ngôn tình nhỏ, dưới truyện có một nhóm người đọc đáng yêu gào khóc đòi ăn, ngày nào cũng giục chương.  Khương Thi FA từ trong bụng mẹ vò đầu bứt tai cũng không nghĩ ra cốt truyện yêu đương ngọt triền miên lâm li bi đát, nhưng lại không muốn OOC (*). (*) Out of character: Thoát vai khỏi nhân vật, ý là không giống với tính cách của nhân vật mình xuyên vào. Vì thế cô chi một khoản 200 tệ/ngày, để thuê một bạn trai. Bạn trai tên Lục Kính, eo thon chân dài, mặt đẹp, quan trọng nhất chính là nghiêm túc khắc khổ có tài năng.  Cún con kiêu ngạo, chó săn cố chấp, đại lão cấm dục, người đẹp điên cuồng… Chỉ cần cô cho nhắc nhở, mỗi một nhân vật đều giống như đúc, vừa nuông chiều vừa tán tỉnh, cho Khương Thi vô số linh cảm, đúng là công cụ hoàn hảo. Khương Thi bày tỏ rất vừa lòng.  Mãi đến khi cô phát hiện, bạn trai người công cụ của mình là bạn trai cũ của nữ chính ánh trăng sáng, nam phụ quan trọng trong truyện, sau này còn có suất diễn cưỡng hôn nữ chính.  Giành đàn ông với nữ chính? A, kích thích.  Kích thích đến mức cùng ngày hôm ấy Khương Thi đề nghị chia tay.  Lục Kính nghe xong, đôi mắt híp lại tao nhã xé bản hợp đồng hai người đã ký: “Vừa hay, tôi cũng cảm thấy hợp đồng nên thay đổi.”  Khương Thi: “???”  Đôi chân dài của Lục Kính duỗi ra, ánh mắt nặng nề: “Đại lão ánh trăng sáng hoặc là nốt chu sa cố chấp bệnh kiều, em thích cốt truyện nào?”  Khương Thi: “… Cứu mạng, bạn trai chơi nhập vai nhân vật đến nhập ma rồi!” 
Sao Băng Không Xuất Hiện
Sao Băng Không Xuất Hiện

76 Chương

Tác giả: JinRuan Thể loại: Đô Thị, Ngôn Tình Giới thiệu: Nghe nói đêm nay sẽ có sao băng, trùng hợp, Hải Uyên cũng đang có một mong ước. "Muốn vừa thực hiện ước mơ của ba mẹ, vừa thỏa mãn đam mê của bản thân? Nàng Quýt, cô cũng tham lam quá đấy. Nhưng mà có một cách, học song song cả hai chuyên ngành, cô thấy sao?" Hải Uyên không biết rằng trên đời này không có trùng hợp, chỉ có sắp đặt. Một, do người, gọi là kế. Hai, do trời, gọi là mệnh. Định mệnh sắp đặt Hải Uyên gặp được Hồng Khánh, thích anh, yêu anh. Và cũng định mệnh sắp đặt, khi đang đắm chìm trong vị ngọt của tình yêu thì bỗng nhiên phát hiện, bạn trai mình là một tra nam. "Hồng Khánh, anh không nghe rõ hay đang giả điếc đấy? Tôi nói tôi chán anh rồi, tôi muốn tìm người mới." Một lần gặp được sao băng là một lần điều ước thành sự thật, vậy nên mới mơ tưởng, chỉ cần bản thân thành tâm cầu nguyện, tất cả mọi điều ước đều sẽ thành hiện thực. "Ghét anh như thế nào? Tôi cầu ngay lúc này có sao băng bay qua, để ước mình chưa từng gặp phải anh." "Nhưng mà..sao băng không xuất hiện."
Cái Này Phó Bản Không Khoa Học
Cái Này Phó Bản Không Khoa Học

86 Chương

Cái này phó bản quá nguy hiểm. Lam Tinh bị phân loại làm cấp độ F phó bản, cung cấp cái khác sinh linh ngao du, vui đùa, hoàn thành nhiệm vụ đạt được ban thưởng. Lâm Phàm biểu thị ta chính là Lam Tinh thổ dân, các ngươi kẻ ngoại lai quá càn rỡ. Rất đáng yêu yêu Cẩu Đầu Nương: Ô ô ô, khi ta tới thật tốt, lúc trở về bị lột sạch, cái này phó bản không thích hợp. Lục Mao tinh tinh Gargamel: Ngươi dám tin? Ta buông xuống Lam Tinh vừa định vui cười một thoáng, lại bị tiên nhân khiêu, ba vòng thuộc tính bị lột sạch, kỹ năng cũng bị lột sạch, còn bị tên kia quan tại trong vườn thú cùng tiểu bằng hữu chụp ảnh chung, một tấm một trăm khối, ta muốn về nhà, cái này phó bản quá nguy hiểm. Thu Đao Trảm Ngư: Các ngươi đều tính tốt, ta cũng bởi vì đầy mỡ mập mạp, bị hắn treo bảng tên con thả trên đường, một trăm khối mười quyền, tùy ý ẩu đả? Lâm Phàm: Cảm tạ các vị nhường cuộc sống của ta nhiều màu nhiều sắc, chân thành cám ơn các ngươi, Lam Tinh đại gia đình hoan nghênh đến của các ngươi.
Mr Đà Điểu Của Tôi
Mr Đà Điểu Của Tôi

115 Chương

Thể loại: Hiện đại Dịch: Green Land Do tuyết rơi dày đặc khiến chuyến bay bị muộn. Trong sân bay nhiệt độ ấm áp khiến con người ta dễ chịu, mặc cho tuyết ngoài trời giao thoa. Bàng Sảnh đứng một mình bên khung cửa sổ lớn, nhìn cảnh tuyết ngày một dày, tuyết bay lượn đầy trời rồi nhẹ nhàng buông xuống. Dưới những tia sáng leo lắt của ánh đen, tất cả đều trông có vẻ mớ hồ. Khi nhân viên đang luân chuyển hành lý của hành khách bằng những chiếc xe chuyên dụng, dọn đi đống tuyết đã lấp kín lấy sân bay...Bàng Sảnh đưa mắt nhìn đồng hồ, bây giờ đang tám giờ tối, cô đã đến thành phố E. Cửa đăng ký đóng kín mít, cũng không thấy bóng dáng nhân viên làm thủ tục đâu. Nửa tiếng sau, có người đến phát cơm hộp và nước khoáng, Bàng Sảnh cùng rất nhiều hành khách đang sốt ruột khác đều xếp hàng chờ nhận đồ rồi nhanh chóng giải quyết. Cô bắt đầu suy nghĩ đến khả năng liệu đêm nay có thể về nhà được không? Cô một mình đến phương Bắc làm việc, mùa đông rét buốt rợn người, đứng trong thành phố băng tuyết ngập trời này, Bàng Sảnh chỉ muốn quay về nhà ngay lập tức. Cô đã chờ ở đây hai tuần rồi, thực sự là quá lâu đối với một cô gái lưu luyến gia đình như cô. Vẫn không ai đến thông báo cho họ liệu chuyến bay có được cất cánh hay không, Bàng Sảnh ngồi trên ghế đánh giá những người xung quanh. Một người đàn ông đứng tuổi ngả lưng lên thành ghế ngủ gà ngủ gật; ngồi bên cạnh ông là một bà mẹ trẻ đang dỗ đứa con khóc ngằn ngặt trên tay mình; bên kia, một cặp nam nữ tựa vào nhau, một người đeo tai nghe xem video trên Ipad, vừa xem vừa cười; một người đàn ông trung niên ăn mặc chỉnh tề lặng lẽ ngồi bên cạnh họ, như hòa thượng ngồi thiền vậy… Tiếng chuông di động cất lên, Bàng Sảnh nghe máy, là mẹ cô – bà Kim Ái Hoa. Bàng Sảnh thông báo cho bà sự cố của chuyến bay tối nay, còn nói thêm là không biết liệu có thể về nhà trong đêm nay được không. Cô nói: “Ở đây tuyết lớn quá, bây giờ con vẫn chưa nhận được thông báo gì cả.” Bà Kim Ái Hoa nói: “Thế mẹ bảo Tiểu Du về trước nhé, nó chờ điện thoại của con lâu lắm rồi, muốn đến sân bay đón con đấy.” Bàng Sảnh chau mày: “Sao anh ấy lại đến nữa? Mẹ mau bảo anh ấy về đi, nếu chuyến bay cất cánh được con sẽ tự về nhà bằng xe buýt của sân bay.” Cúp máy xong, Bàng Sảnh quyết định đi dạo một vòng. Cô đã chờ ở sân bay mấy tiếng đồng hồ, thực sự chán lắm rồi. Sau khi dạo một vòng qua mấy cửa hàng bán đồ đặc sản địa phương, bán quần áo và túi xách, Bàng Sảnh bước vào một hiệu sách. Cô không hy vọng nhiều vào những cuốn sách được bán trong hiệu sách ở sân bay, đa số chỉ có sách về những người nổi tiếng, bí quyết quản lý tài sản, tư vấn du lịch… mà thôi. Đang lơ đãng giở vài cuốn ra xem thì bỗng nhiên mắt Bàng Sảnh lại liếc thấy một cuốn sách bên cạnh, hình như là một cuốn sách bán chạy. Đó là một cuốn sách bằng tranh, khổ 16 tiêu chuẩn, không dày lắm, được in rất đẹp và cẩn thận. Bốn xung quanh bìa sách là lá cây kết thành vòng tròn, vẽ rất tỉ mỉ, chính giữa là một con cua nhỏ đang ngự trên lưng một chú đà điểu. Con cua màu đỏ, chú đà điểu màu nâu, có thể thấy rõ từng chiếc lông trên mình chú chim. Đôi mắt đà điểu rất hiền lành, đen láy và trong veo, còn con cua thì không khoe ra cái càng mập mạp của mình mà đang ngủ say. Tên cuốn sách là “Ms.Cua của tôi”. Bàng Sảnh vô thức cầm cuốn sách lên, nó được bọc một lớp bìa nhựa, giá không rẻ.Bàng Sảnh trông thấy tên tác giả: Mr. Đà Điểu. Một cái tên rất lạ, nhưng lại khiến tim cô đập nhanh hơn. Cô cầm cuốn sách đi tới quầy thu ngân. Lúc trả tiền, tay cô run lên nhè nhẹ. Quay lại đại sảnh sân bay, Bàng Sảnh phát hiện các hành khách đang tụ tập lại rồi xì xào bàn tán, thì ra nhân viên sân bay đến thông báo tất cả chuyến bay đêm nay đều bị hủy bỏ do tuyết lớn, còn chuyện bao giờ máy bay mới có thể cất cánh thì phải dựa vào tình hình thời tiết. Cô nhân viên sân bay tỏ thái độ áy náy nhắc nhở mọi người liên lạc với công ty hàng không để sắp xếp việc trả lại hay đổi vé, hành khách nào cần nghỉ ngơi, họ sẽ liên lạc với các khách sạn trong thành phố, hành khách nào cần đi tàu hỏa, họ sẽ liên lạc với nhà ga. Bàng Sảnh đứng ngoài nhìn những hành khách nóng nảy và cô nhân viên bị hạch sách đến mức đỏ bừng mặt. Cô nắm chặt vạt áo bành tô của mình, có chút mông lung. Mãi đến 11h30 đêm, Bàng Sảnh mới được sắp xếp vào ở tạm trong một khách sạn nhỏ. Khách sạn không sang trọng nhưng vẫn cung cấp cho cô một phòng riêng với đầy đủ tiện nghi và lò sưởi ấm áp dễ chịu. Cô không còn yêu cầu gì khác.Rửa ráy xong xuôi Bàng Sảnh chui vào chăn, cô cầm cuốn sách lên, dưới ánh đèn màu vàng trên đầu giường. Vuốt ve lớp bìa cứng bằng nhựa trơn mịn, bìa sách được in trên bìa dày. Bàng Sảnh cẩn thận nhìn lại con cua và chú đà điểu kia một lần rồi mới tĩnh tâm mở cuốn sách ra.
Nhân Sinh Đóng Vai Trò Chơi
Nhân Sinh Đóng Vai Trò Chơi

129 Chương

"Làm một tên kim bài trò chơi nhà thiết kế, ta giỏi về tại cuộc sống thực tế có ích vai trò phương thức lấy tài liệu. "Tại chế tác trò chơi trước đó, ta sẽ trước nghiêm túc đóng vai nhân vật, dù là đóng vai mục tiêu là một gốc cỏ, một cái cây, một khối đá, cũng đều sẽ quá chú tâm thay vào, chính cống hoàn thành. "Mà gần nhất, ta ngay tại chế tác một bộ nhà thám hiểm đề tài trò chơi cùng phim." Đối mặt phỏng vấn ống kính, được vinh dự VR thời đại trò chơi thiết kế chi thần Lộ Tri Hành nghiêm trang nói. Người chủ trì trầm mặc một lát: "Cho nên, đây chính là ngươi mang theo toàn bộ chế tác tổ tại đại dương bên trong đảo hoang trên tìm được cổ văn minh di tích sau đó lại đem nó làm sập nguyên nhân sao!"
Chiết Ánh Trăng
Chiết Ánh Trăng

95 Chương

Bạn đang đọc truyện Chiết Ánh Trăng của tác giả Trúc Dĩ. Ngày mà Vân Li quyết tâm từ bỏ việc truy đuổi người kia, mắt cô hồng hồng, vẫn xóa hết thảy phương thức có thể liên hệ anh Sau này, khi Vân Li và Phó Chính Tắc đã thành một đôi... Ngày nọ, Vân Li đang ngồi nơi đó thấy rối rắm, cô không quá biết cách nên giao tiếp và đối xử với người khác thế nào cho phải phép, nên cứ mải suy nghĩ mình có nên xóa kết bạn một người đang tỏ ra mờ ám với mình không. Phó Chính Tắc dựa vào bên cạnh sô pha, lười biếng nhìn cô, bật cười, giọng nói lại bỗng lạnh lùng: "Em được đấy!" Vân Li khó hiểu ngẩng đầu: "?" "Trước kia xóa WeChat của anh dứt khoát lắm mà nhỉ."
Làm Thế Nào Để Cuộc Sống Trở Nên Khó Khăn Hơn - Xa Li Tửu
Làm Thế Nào Để Cuộc Sống Trở Nên Khó Khăn Hơn - Xa Li Tửu

63 Chương

Nguyễn An An – người phụ nữ có giá trị con người lên tới hàng chục tỷ, trong một lần quay trở lại trường đại học cũ quyên góp tiền xây dựng phòng học lại bất ngờ coi trọng một nam sinh. Nam sinh đó mặc chiếc áo sơmi bị giặt đi giặt lại nhiều lần tới mức trắng bệch, dáng người mảnh khảnh đĩnh đạc, mái tóc đen được cắt tỉa gọn gàng, đường cong xương hàm kéo dài xuống ôm trọn cái cằm thon gọn khiến cho gương mặt thập phần tuấn mỹ. Nguyễn An An bị sắc đẹp mê hoặc. Thời điểm hai người vô tình chạm vào nhau, anh cúi người nhặt kẹp văn kiện của Nguyễn An An làm rơi trên mặt đất lên, mỉm cười nói: “Bạn học, nhớ nhìn đường.” Giọng nói trong trẻo tựa tiếng suối, cả người anh như phát ra thứ ánh sáng hấp dẫn giống như một viên ngọc thô chưa được mài dũa. Lần đầu tiên Nguyễn An An rung động sau hơn hai mươi năm, cô cảm giác mình đã nghe được tiếng trái tim lạnh giá đang dần dần trở nên ấm nóng. Vì thế cô thuận nước đẩy thuyền tự tạo ra một cơ hội cho chính bản thân mình. Thiếu nữ gia cảnh khó khăn không ngừng phấn đấu vươn lên nhanh chóng rơi vào bể tình cùng chàng sinh viên nghèo. Các phương diện xã hội của hai người đều thập phần hòa hợp, sau thời gian nửa năm hai người đã đăng ký kết hôn. Cuộc sống sau khi kết hôn tuy rằng có chút túng quẫn nhưng lại cực kỳ ngọt ngào. Vào đêm trước ngày kỷ niệm ngày cưới, như thường lệ Nguyễn An An đổi một bộ váy tinh xảo tại công ty, sau đó đến hội sở tư nhân để gặp mặt người được gọi là đại cổ đông phía sau màn. “Nguyễn tổng”, thư kí giới thiệu: “Vị này chính là Cố Quyết, Cố tổng.” Nguyễn An An nhìn người đàn ông mỗi ngày đều đầu gối tay ấp cùng cô trong một căn nhà chung cư giá rẻ lúc này đang khoác tây trang đi giày da, bộ dáng kiêu căng tôn quý. ...... Giày cao gót dưới chân cô suýt chút nữa thì trật gót. “An An” anh mở miệng, ý cười trên mặt như xóa tan băng tuyết: “Chúng ta dọn đến khu biệt thự Lâm Giang đi, anh đã cho người thiết kế riêng cho em một vườn hoa rồi.” Nguyễn An An: “........” Con mẹ nó! Cái gì mà chàng sinh viên nghèo đẹp trai! Tất cả chỉ là kịch bản:) Một câu tóm tắt: Em không muốn dùng tiền tài vũ nhục anh, nhưng kết quả con mẹ nó anh còn có tiền hơn em? Truyện này còn có tên là: 《 Cuộc sống sinh hoạt của hai tổng tài 》 《 Làm thế nào để cuộc sống trở nên khó khăn hơn 》 《 Hướng dẫn giả nghèo》 《 Anh và em không có duyên phận, tất cả đều phải dựa vào khả năng diễn xuất 》 【Những điều cần lưu ý】: Cả hai đều là mối tình đầu của nhau, không phải tỷ đệ luyến, giai đoạn đầu ngữ cảnh sẽ ở khuôn viên trường học. Nói tóm lại đây chính là một bộ truyện sủng ngọt nói về tình yêu và hôn nhân chứa yếu tố phi logic ~
Quyết Tâm Không Chết Sớm
Quyết Tâm Không Chết Sớm

70 Chương

Văn án: Một ngày nọ, trong điện thoại của Dư Thính đột nhiên lại có thêm một cái app truyện tranh, trong thư viện truyện tranh lại chỉ có một quyển. Mà trong dòng giới thiệu về nhân vật có trong truyện ấy lại viết một cách chi tiết toàn bộ lý lịch của cô. Trên hàng tên Dư Thính ghi rõ: [Nữ phụ phản diện, hưởng thọ 20 tuổi.] Dư Thính 17 tuổi, mang trong mình gia tài bạc triệu nghe xong hốt cmn hoảng. Dư Thính phát hiện muốn đọc được toàn bộ cả quyển truyện tranh thì phải mua hết các chương. Mà số điểm dùng để mua chương đó thì phải thông qua việc giúp đỡ kẻ khó mới có được. Trong đó, nếu đối tượng được giúp đỡ càng khó khăn bao nhiêu, thì số điểm đạt được càng nhiều bấy nhiêu. Trong này bao gồm cả vị trúc mã suốt ngày bị cô bắt nạt từ nhỏ, lại thêm cả một kẻ tình địch ngứa mắt. Giờ lại thêm cả một nhóc đáng thương Yến Từ học cùng lớp mà cô chưa từng tiếp xúc, nhưng lúc nào cô cần thì vẫn giúp đỡ. Gia cảnh Yến Từ khó khăn, mất cả cha lẫn mẹ, tính cách đã lầm lì hướng nội lại còn là một người câm, đúng là một đứa nhóc đáng thương. Thế là Dư Thính đã coi anh là mục tiêu chính của mình. Vì để có thể sống sót đến tận kết cục, Dư Thính không thể nào không học tập Lôi Phong làm chuyện tốt. Cô đưa ô cho anh khi trời mưa, tới trưa thì đưa cơm, thỉnh thoảng lại còn kiêm cả chức gia sư tâm lý. Cuối cùng, cô dựa vào tên nhóc đáng thương không dễ ở cùng này mà mua được tới phần giữa của bộ truyện tranh. Những chương tiếp theo đều là những chương phải trả phí mới có thể xem được. Dư Thích mặt đỏ tới mang tai mà lật tới cuối truyện— [Yến Từ muốn cất giấu Dư Thính đi vĩnh viễn.] “…” Có gì đó không đúng thì phải! Cô trực tiếp mua hết toàn bộ đến cái kết— [Dư Thính bị Yến Từ nhốt trong một căn phòng tối nhỏ, kết thúc bộ truyện (Cá chậu chim lồng của tổng tài hắc hóa)] “…????” *Nam chính không phải là người câm thật. *Nữ chính thật sự là đại tiểu thư kiêu căng. Một câu giới thiệu vắn tắt: Bọn họ đều ghen tị tôi có tiền nhưng chết sớm. Lập ý: Sống được lâu.
Sự Độc Chiếm Của Ác Ma Vô Tình 2
Sự Độc Chiếm Của Ác Ma Vô Tình 2

87 Chương

Tác giả: Phương Đường QO Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình Bối cảnh diễn ra câu chuyện Sự Độc Chiếm Của Ác Ma Vô Tình của tác giả Phương Đường QO là trong màn đêm cô độc, cô một thân đầm trắng tuyệt vọng chạy trốn, không khống chế được cảm giác sợ hãi chạy bước nào vấp ngã phải bước ấy, còn hắn, như con sói hoang ẩn nấp trong bóng đêm, thản nhiên đi phía sau cô, môi giơ lên nụ cười tà mị. "Anh đừng qua đây..." Trong mắt ánh lên một tia hoảng sợ, nàng tuyệt vọng hét lên. "Thiên sứ của tôi, tôi đến đây rồi, em còn muốn trốn đi đâu?" Đạp trước ánh trăng từ trong bóng đêm đi ra, hắn chậm rãi mở đôi mắt sắc nhọn như chim ưng cười lạnh giữ chặt lấy cô gái đang kiệt sức mệt mỏi vì chạy trốn trong người mình. "Buông tôi ra... Cầu... A!" Tiếng kêu thê lương thảm thiết của cô gái đó vang lên, cắt ngang cả bầu trời đêm, khóe mắt, từng giọt lệ từ từ tuôn rơi. Vì sao xuyên không? Vì sao vận mệnh lại đưa đẫy giam giữ cô mãi dưới thân hắn? Vì sao hắn lại không buông tha cô! Ôm chặt lấy người phụ nữ ngôn tình ngược trước mặt mình, hắn cố đè nén dục vọng của mình, tiếng thở dốc vang lên dồn dập, mê hoặc yêu kiều, ánh mắt hắn lập tức trở nên u ám. "Buông tha em?" Cúi xuống, hắn cắn nhẹ lên tai cô, tiếng nói mờ ám vang lên như ma chú của quỷ Satan đến từ địa ngục: "Trừ phi tôi chết!" Cố chấp mà kiên định, từng chút từng chút một thiêu đốt sự cường ngạnh, chống cự của cô toàn bộ đều biến thành tro, nếu như em có hóa thành ma thì tôi sẽ cùng em đồng hành trở thành Ma vương của em trừng phạt em! Hắn vẫn mãi không biết, loại cố chấp này muốn chiếm giữ cô này có tên là... Yêu!