Truyện Tác Đại Thần

Công Chúa Đại Liêu
Công Chúa Đại Liêu

50 Chương

Bạn đang đọc truyện Công Chúa Đại Liêu của tác giả Như Mộng Lan Hoa. Lưu Sở thành người vận mệnh nhắm trúng, xuyên qua Liêu Quốc, trở thành công chúa, phong hào Thái Bình.Từng đọc sử có biết, công chúa Khiết Đan này là một cô gái ôn nhu, hòa nhã, phong tư xuất chúng, phẩm đức cao quý,… Sở dĩ sau này mọi người có ấn tượng với nàng, chủ yếu là ba nguyên nhân: mệnh số của nàng, mộ của nàng, và phu quân của nàng. Trích đoạn: Ký ức cuối cùng của Lưu Sở dừng lại trong ánh lửa hừng hực ấy. Cô có một giấc mơ. Trong giấc mơ, trong phòng khói dày đặc, ngọn lửa càng lúc càng lớn, bên ngoài mơ hồ nghe thấy tiếng còi xe cứu hỏa, hơi thở của cô càng ngày càng dồn dập, cuối cùng mất đi ý thức… Lưu Sở cố gắng thoát khỏi cơn ác mộng, chợt mở mắt ra, một bức màn có in hoa văn hiện ra trước mắt. Nàng sững người một lúc rồi mò mẫm vớ lấy tấm đệm bên cạnh, đứng dậy nhìn xung quanh.
Vũ Hậu Thanh Thần
Vũ Hậu Thanh Thần

40 Chương

Tác giả: Trú Phong Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngược luyến, Vườn trường, Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyên Duyên trời tác hợp, Kim bài đề cử, 1v1, Đơn hướng yêu thầm Văn án: Một, Tống Khinh Trầm nghe lời lại hướng nội, lần phản nghịch duy nhất, là thích đại ca Khương Triệt trong trường, biết rõ tất cả sở thích của cậu, cũng chứng kiến những nữ sinh khác nhau bên cạnh cậu. Sau lễ kỷ niệm trường chơi thật lòng và mạo hiểm, Khương Triệt được yêu cầu gọi điện thoại cho nữ sinh mình thích ngay tại chỗ. Ánh đèn mờ mịt, tất cả mọi người dùng ánh mắt ái muội nhìn về phía hoa khôi trường, nhưng lạ là lại vang lên tiếng điện thoại di động của Tống Khinh Trầm. Giọng nói khàn khàn vang lên. "Bé nói lắp, mái tóc xoăn nhỏ của cậu rất đáng yêu đó." Toàn trường chấn động. Một ngày nọ, cô nghe hoa khôi trường hỏi: “Cậu thích đứa nói lắp kia sao?" Trong phòng dụng cụ tối tăm, Khương Triệt lười biếng cười nhạo: "Chỉ tùy tiện thôi. Cô bé nói lắp đó, nhìn cô ta đáng thương, tôi chỉ muốn chơi đùa với cô mà thôi.” Mưa to, cô cắt mái tóc xoăn nhỏ trong ánh mắt lạnh lẽo của anh, xoay người rời đi. Sau đó lại gặp nhau, cô xem nhẹ Khương Triệt, kéo góc áo em trai hào môn tự phụ của anh. Đôi mắt sáng ngời: "Tan học chờ em.” Khương Triệt không thèm để ý cười cười, lại bị hoa hồng giấu ở phía sau đâm vào ngón tay đau nhói. Hai, Chu Trì Vọng thích Tống Khinh Trầm, bắt đầu từ khi thiếu nữ lắc lư bắp chân trắng nõn, ngồi ở đầu tường cười nhìn anh. Mấy ngàn ngày đêm, mỗi lần anh tỉnh giấc, trong đầu đều là dáng người thiếu nữ kia. Năm lớp 11, toàn trường tổ chức cầu phúc tập thể, anh đi bộ lên 99 bậc thang, cầu thần bái Phật. Trụ trì nói: "Chấp niệm quá nặng, đả thương người mình thương, cũng tổn hại chính mình.” Chu Trì Vọng rũ tầm mắt xuống, khàn khàn cúi đầu: "Không cầu tôi được như mong muốn, chỉ cầu cô ấy bình an thuận lợi.” #Anh nuông chiều ngôi sao lấp lánh trong đôi mắt cô Thậm chí thừa dịp mà vào, nhúng chàm sương trắng buổi sáng của cô.# Tips: 1. Bé nói lắp tự ti hướng nội X Đóa hoa bụng đen cao lãnh X Đại lão tùy ý kiêu ngạo trong trường, 1V1 CP Chu Tống HE 2. Đồng phục học sinh đến váy cưới, sau này thể hiện cuộc sống cơ sở của công chức 3. Chậm nhiệt và có máu chó Tags: tình yêu độc đáo của khuôn viên vườn trường Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Tống Khinh Trầm, Chu Trì Vọng, Khương Triệt ┃ Vai phụ: ┃ Khác: Bản nhạc "Cả thế giới thầm mến anh" Tóm tắt một câu: Hoa cao lanh đã được mưu đồ trong một thời gian dài Ý định: truyền cảm hứng, lên, tự lực cánh sinh
Trời Còn Đổ Mưa, Em Chưa Quên Người
Trời Còn Đổ Mưa, Em Chưa Quên Người

29 Chương

Bạn đang đọc truyện Trời Còn Đổ Mưa, Em Chưa Quên Người của tác giả Xuân Lôi Bào. Tại sao cô không hề yêu anh, anh lại vẫn trao tình cảm cho cô vô điều kiện??? Anh không hề đòi hỏi đáp lại, cứ lẳng lặng ở bên cô, che chở cô, yêu thương, chiều chuộng cô, mười năm trời, không hề thay đổi Anh vốn là người mắc chứng hoang tưởng, lại có phần điên dại và u uất nhưng vẫn làm mọi thứ vì cô. Cuối cùng anh còn trao trái tim mình đi để cô được sống tiếp. Đứng trước bia mộ, cô cắn chặt môi, đôi mắt đỏ hoe: "Tại sao anh lại đối xử với em tốt như vậy?"
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!

201 Chương

Văn án: Cô vốn chỉ là nữ phụ, mỗi cái kết của cô đều thê thê thảm thảm. Sau này mới tỉnh ngộ đã bị trói buộc với một hệ thống thiểu năng trí tuệ. Đã không phát quà tân thủ thì thôi, quà cho người chơi lâu năm cũng không có, khen thưởng khi nhiệm vụ hoàn thành lại càng không có. Cô quyết định đình công, không làm. Hệ thống: Cảnh cáo! Xin cô làm việc nghiêm túc, không thì sẽ bị xóa bỏ. Đường Quả: Mơ đi. Hệ thống: Kí chủ, cầu xin cô, đừng bắt nạt nam nữ chính nữa. Đường Quả: Không có khả năng. Hệ thống: Kí chủ tính toán chơi hỏng thế giới này thế nào, cầu chiếu cố ạ. Đường Quả: Có thể chiếu cố. Nhưng mi phải nhanh tìm thông tin của hắn cho ta. Hệ thống: Được được được... Sẽ có nhanh! Kí chủ, chờ một tí nhé.
Thanh Bình Không Vui
Thanh Bình Không Vui

4 Chương

Tác giả: Ba Tức Thể loại: ngôn tình, cổ đại, truyện ngắn Số chương: 4 chương Editor: urimaymay Giới thiệu: Phò mã của ta là một người cực kỳ dịu dàng, chàng dịu dàng đến độ nha hoàn của ta bò lên tận giường chàng, phò mã cũng không nỡ trách cứ, thậm chí thấy nàng không mặc quần áo, sợ nàng bị cảm liền ôm nàng ngủ cả đêm. Chàng đối xử với ta cũng rất dịu dàng, biết ta sợ đau, đêm động phòng không dám chạm vào ta, mặc nguyên bộ quần áo nằm ngủ bên cạnh. Người dịu dàng như thế quả thực là nhân gian ít có, nếu không phải do phụ hoàng ta có một đôi hỏa nhãn kim tinh thì sao có thể tìm được chàng giữa biển người mênh mang cơ chứ. Gả cho chàng, đúng là phúc phần ta tích cóp ba đời mới có được. "Phò mã, trên cổ chàng có nhiều vết đỏ quá, là bị muỗi cắn phải không?" Ta dạo quanh phòng một vòng mới bắt đầu quở trách đám hạ nhân đang quỳ chỉnh tề trên mặt đất. "Nhìn đám người các ngươi xem, hầu hạ phò mã thế này à? Nên phạt!" Phò mã vội vàng che chở bọn họ: "Không phải đâu công chúa..." Ta biết chàng không đành lòng thấy hạ nhân bị trách cứ, nhưng sao có thể tiếp tục để như vậy được, cũng tại chàng quá mềm lòng nên bọn hạ nhân mới dám lười biếng như thế đấy. "Phò mã không cần nói nhiều nữa, đám hạ nhân này không biết hầu hạ chủ nhân thế nào thì phải dạy dỗ một trận mới được!"
Học Bá Thích Ăn Kẹo
Học Bá Thích Ăn Kẹo

78 Chương

Bạn đang đọc truyện Học Bá Thích Ăn Kẹo của tác giả Trương Tiểu Tố. Cô buộc tóc đuôi ngựa, mặc trên người chiếc váy liền màu trắng, cũng có khi là chiếc váy voan màu hồng hoặc lam, mỗi bước chân đều vô cùng nhẹ nhàng, uyển chuyển. Lúc nào cũng mang theo con dao gọt trái cây bên người, đi trên con đường nửa sáng nửa tối. Có một ngày, cô lái chiếc xe mô tô, không cẩn thận đã đâm vào tim anh. Lục Ly: “Gió khẽ nổi, thổi mặt hồ lăn tăn.” Khương Đường: “Văn vở cái gì, nói tiếng người đi.” Lục Ly: “Anh yêu em.”
Độc Chiếm Nàng
Độc Chiếm Nàng

62 Chương

Văn án: Sáu năm trước, Nguyên Nhược cùng bạn gái cũ chia tay trong hòa bình. Bốn năm trước, bạn gái cũ qua đời ngoài ý muốn, cô gái nhỏ chưa thành niên Thẩm gia dầm mưa chạy tới cửa nói với cô: "Chị của tôi chết rồi, sau này tôi ở cùng với chị". Nguyên Nhược niệm tình cũ nên để Thẩm Đường ở lại. Thời gian thấm thoát trôi, Thẩm Đường trưởng thành trở nên xinh đẹp, eo hẹp chân thon, một số việc cũng dần dần thay đổi. Nguyên Nhược được bạn bè bên cạnh giới thiệu đối tượng, em ấy cũng không nói gì. Nhưng không quá hai ngày lúc cô muốn đi hẹn hò, Thẩm Đường đột nhiên đổ bệnh. Khi cô tham dự tiệc sinh nhật của đối tượng được làm mai, Thẩm Đường lại đột nhiên có việc nhờ cô giúp đỡ. Sau đó, chỉ cần cô đi gặp gỡ đối tượng là Thẩm Đường sẽ luôn có đủ các loại tình huống ngoài ý muốn xảy ra. 3 Lúc đầu Nguyên Nhược còn không có để ý cho đến một hôm cô ở trong bếp nấu cơm, người này bỗng nhiên từ phía sau ôm chặt lấy cô, dùng sức mà ôm, như là tựa ở bên tai, thấp giọng gọi cô. "Nguyên Nhược..." Hơi thở ấm áp như có như không mà thổi tới, mập mờ mà nguy hiểm. Nguyên Nhược lúc này mới nhận ra, cô tránh né. Cô ra vẻ nghiêm túc muốn em ấy buông ra. Thẩm Đường lại không buông tay mà ngược lại càng ôm chặt hơn, có chút càn rỡ mà nói: "Mấy ngày không gặp, nhớ chị". [Nghĩ về chị, muốn có chị]. Thục nữ dịu dàng x Cô gái nhỏ bề ngoài đáng yêu vô hại bên trong phúc hắc 1. Hai người ở chung với nhau một thời gian dài. 2. Cuốc sống hằng ngày, con đường truy thê của niên hạ tâm cơ 3. Hai người cách nhau 9 tuổi, thời gian bắt đầu viết là ở lúc nhân vật đã thành niên tức là khi Thẩm Đường hai mươi tuổi, Nguyên Nhược hai mươi chín tuổi. không liên quan đến đoạn thời gian Thẩm Đường chưa thành niên đến ở nhà Nguyên Nhược.
Tôi Bị Thống Đốc Đại Nhân Tỏ Tình
Tôi Bị Thống Đốc Đại Nhân Tỏ Tình

59 Chương

Tác giả: Mai Linh Tuyết Mai Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Teen, Xuyên Không Giới thiệu: Tư Mẫn Văn trong lúc quá tức giận, không quan tâm hiện tại là đêm khuya, hùng hổ trèo tường để phân rõ phải trái với người bán sách giả, nào ngờ lại xui xẻo té ngã, cứ thế mà xuyên qua thế giới khác. Cô trở thành nữ nhi dòng chính của Thừa tướng phủ, hơn thế nữa còn mang thân phận không tầm thường ở gia đình Thống đốc, là bảo mẫu của con nuôi ngài ấy. Cô sốc chứ, ngạc nhiên chứ, song để sống tiếp thì vẫn phải thích ứng thôi. Thời gian dần trôi, cô cũng quen với mọi thứ. Ai ngờ vừa xuyên qua không bao lâu cô đã bị lên báo vì nghi ngờ đang qua lại với chính chủ nhân Thống đốc của mình. Tư Mẫn Văn làm mọi cách chữa "cháy" nhưng đều vô ích. Thống đốc Lý Tài Đô không để cô yên. Tư Mẫn Văn suy sụp, nhìn thấy Lý Tài Đô đều đi đường vòng, nhưng người ta không những không làm lơ cô mà còn tỏ tình dồn dập như mắc phải bùa. Tư Mẫn Văn bất lực: "Tôi chỉ muốn sống cuộc đời bình yên, anh đi tỏ tình với tôi làm gì?" "Con anh cần mẹ, còn anh cần em."
Thiên Giới Chúng Ta Có 365 Con Gà Tự Hào
Thiên Giới Chúng Ta Có 365 Con Gà Tự Hào

19 Chương

Tác giả: Tê Vụ Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Hài Hước, Linh Dị, Huyền Huyễn Giới thiệu: Sau khi nàng gà mái tên Đại Hoàng bắt đầu mở ra linh trí, liền có được chức danh thật oách, được sắc phong thành “Ngự Kim Kê” Bỗng nhiên được người chú ý, nàng gà sợ hãi, e dè, tuân thủ bổn phận, làm hết chức trách, nghiêm túc làm việc. Thế là cứ đều đặn, mỗi ngày nàng gà cho ra một quả trứng. Một năm sau… Toàn Thiên Giới có 365 chú gà con vàng béo lông xù xù. Gà con lan tràn, nhận được các bên khiếu nại. Mặc Hoa Tiên Quân bất đắc dĩ, mỗi ngày chỉ có thể chống lại ánh mắt “Ngài tàn nhẫn lắm nha” của 364 chú gà con, ăn trứng luộc.
Tầng Dưới Chót Tu Tiên Giả
Tầng Dưới Chót Tu Tiên Giả

71 Chương

Tiên giới phồn vinh vạn năm, mà con đường thành tiên đoạn tuyệt, cấp thấp tu sĩ bọn họ không chiếm được tài nguyên tu luyện, đột phá vô vọng. Không những như vậy. Thế giới này người người mệnh ngắn, tu sĩ cần mỗi tháng nuốt 'Thọ Mệnh dược' kéo dài tính mạng, mà 'Thọ Mệnh dược' chỉ có Thiên Đình có khả năng luyện chế, mà lại giá bán đắt đỏ. Xem như người xuyên việt, Tô Hành đã chịu đủ dạng này thời gian. Một ngày này, hắn bắt đầu lợi dụng kiếp trước sở học, tính toán phân tích ra 'Thọ Mệnh dược' phối phương. . . . 【 Thiên Đình lệnh cấm: Nghiêm cấm bất kỳ tu sĩ nào tự mình luyện chế 'Thọ Mệnh dược', nếu không sẽ có không thể dự đoán hậu quả phát sinh! 】 - - -
Duyên Nợ 2 - Chờ Em Biết Yêu
Duyên Nợ 2 - Chờ Em Biết Yêu

120 Chương

Tác giả: Lani An Diệp Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị Giới thiệu: Thanh Du là nữ sinh viên trường Luật, cô là một thiếu nữ nhanh nhạy thông minh, nhưng ai biết rằng trong lúc đâm đầu vào ngõ cụt, cô từng quẫn trí mà tự tử. Trời xui đất khiến để cô gặp Thế Quý và nhận nuôi cô. Anh cũng chính là giảng viên của trường cô, anh đang chờ cô, đợi cô trưởng thành. Nhưng giữa họ chính là nợ duyên, nghiệt duyên khi bao nỗi bất hạnh của Thanh Du đều là do Thế Quý gây ra. Nợ em một mái ấm một gia đình. Nợ em một mảnh tình vấn vương.
Rực Cháy Lòng Anh
Rực Cháy Lòng Anh

53 Chương

Bạn đang đọc truyện Rực Cháy Lòng Anh của tác giả Sư Tiểu Trát. Người khiến lòng ta rực cháy, nhưng đổi lại là tình yêu ngọt ngào… Trước kia, anh là một chàng trai giao hàng, gia cảnh không tốt, xuất thân không cao, cũng không đi học đầy đủ. Mà cô lại là tân sinh viên Hai người gặp mặt nhau, anh cũng như bất chợt mà nói ra tiếng lòng của mình. Anh nói cô cứ như là tiên nữ dưới trần gian Nhờ những bữa ăn mà họ quen nhau, nhưng khi anh tỏ tình thì bị cô từ chối phũ phàng. "Anh vừa không có học vấn, gia cảnh lại khó khăn. Hai chúng ta không thích hợp." Chớp mắt, cả hai đã ở ngưỡng tuổi 30.