Truyện Tác Đại Thần

BẮT ĐẦU THÀNH PHẢN TẶC, KHEN THƯỞNG YẾN VÂN THẬP BÁT KỴ
22 Chương
Bạn đang theo dõi trruyen [https://truyenchu.vn/] Bắt Đầu Thành Phản Tặc, Khen Thưởng Yến Vân Thập Bát Kỵ của tác giả Thâu Vụ Hoa rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Dã Sử này để trải nghiệm và cảm nhận bạn nhé. « phản tặc + công lược + chế tạo Vương Triều » nhất triều xuyên việt, đói khổ lạnh lẽo. Cái gì? Triều đình thái giám nắm quyền, bách tính dân chúng lầm than? Cái gì? Biên cảnh Tây Hạ xâm phạm, quân đội bất chiến mà hàng? Cái gì? Quan lại tham ô thành tính, lũ bố trí sưu cao thuế nặng? Loại này Đại Lê Triều, muốn có ích lợi gì? Ta Giang Miên, hôm nay chỉ làm ngược lại! Ngay sau đó, một thường dân bách tính, thân mang phản tặc hệ thống, từ nhỏ yếu quật khởi! « giết huyện lệnh, khen thưởng Yến Vân Thập Bát Kỵ » « giết Tri Phủ, khen thưởng Huyền Giáp Quân » « chiếm Vân Châu, khen thưởng Ngô Khởi » ... Cao trúc Tường, quảng tích Lương, hoãn xưng Vương! Từ tầng dưới chót nhất từng bước từng bước đi tới tối cao, thành tựu cửu ngũ chi tôn, hoành tảo thiên hạ!

Cả Trường Trung Học Đều Biết Bạn Trai Tôi
42 Chương
Tác giả: Vạn Mộc Trạch Thể loại: Đam Mỹ, Đô Thị Giới thiệu: Trước hôm diễn ra lễ tốt nghiệp, đám đông học sính nhốn nháo chen chúc trước bức tường tỏ tình của trường Nhất Trung. Một bạn nữ hỏi nhỏ, không biết học bá Tư Bân sẽ thích nữ sinh ra sao. Tư Bân chỉ lịch sự đáp lại bằng một nụ cười. Sau đó hướng mắt nhìn về một người, các bạn học khác cũng nhìn theo, nhìn thấy học bá Lâm Mộc Nhuận của trường, người luôn có thể ở trong top 2 bảng xếp hạng thành tích học tập toàn ban Học bá Lâm Mộc Nhuận trở thành tiêu điểm của các bạn vẫn thản nhiên lấy bút ra, viết tên của mình và Tư Bân lên bức tường tỏ tình. Giáo viên chủ nhiệm hít sâu, tay siết chặt lồng ngực giữa tiếng hò hét của đám con gái.

Vi Liễu Bảo Nghiên: Khai Cục Công Bố Tác Chiến Ky Giáp
107 Chương
"Xin hỏi Bạch tiên sinh một cái vấn đề, lúc trước ngài vì cái gì muốn lựa chọn công bố siêu việt thời đại tính tác chiến cơ giáp?" "Vì bảo nghiên!" "A, chỉ là vì bảo nghiên sao?" "Kia không phải đâu, còn sẽ có lý do khác?" "Này cái đáp án, thật là làm ta không nghĩ tới." "Đại học không có học tập cho giỏi, thi nghiên cứu khẳng định là thi không đậu, nhà bên trong lại thúc giục muốn càng tốt một chút trình độ, xã hội như vậy nội quyển, cũng chỉ có thể bảo bảo nghiên này bộ dáng a." Tại tiếp nhận nào đó cỡ lớn đài truyền hình phỏng vấn lúc, Bạch Phàm như thế giản dị tự nhiên nói nói, Hắn không cái gì mộng tưởng, mộng tưởng liền là một đầu cá khô, một đầu tràn ngập khoa học kỹ thuật cá khô.

Trừ Tôi Ra Tất Cả Đều Không Phải Con Người
45 Chương
Bạn đang đọc truyện Trừ Tôi Ra Tất Cả Đều Không Phải Con Người của tác giả Trĩ Sở. Đại yêu quái năng lực mạnh mẽ nhất chỉ có một người thừa kế mang huyết thống của mình tên Vệ Hoàn. Nhưng Vệ Hoàn không may tử vong trong một trận tập kích. Thiên ý khó lường, Vệ Hoàn trọng sinh, lại không ngờ thành một nhân loại yếu ớt, lại còn ở bên địch doanh, đầy rẫy nguy hiểm. Vệ Hoàn muốn tìm ra nguyên nhân bản thân tử vong, vì vậy buộc phải về lại trường đại học Sơn Hải, trường dành cho yêu thú đệ nhất, trước kia mình từng học Từ đó trở thành sinh viên nhân loại đầu tiên trong trường từ trước đến nay, mở khóa phó bản học đường "Trừ tôi ra, tất cả đều không phải con người" đầy kích thích. Chưa cần bàn đến những chuyện khác, Vệ Hoàn sợ nhất chính là khắc tinh kiếp trước của mình. Dù sao thì năm đó, mỗi khi cậu dùng kỹ năng phân thân - phân thành chín bản sao khác đều bị tên Kim Ô này nhìn thấu được bản thể. Vệ Hoàn: Vì sao cậu chỉ liếc mắt thôi đã nhận ra tôi vậy?

Kế Hoạch Thức Tỉnh Nhân Vật Phản Diện
19 Chương
Bạn đang đọc truyện Kế Hoạch Thức Tỉnh Nhân Vật Phản Diện của tác giả Trường Ngư Tức Mặc. Việt Độc không ngờ hơn hai mươi tuổi mình chết đi, mới biết kì thực mình lại là Hệ thống. Chính là kiểu hệ thống trong các tiểu thuyết xuyên qua, một hệ thống có vô số công dụng thần kì. Sau đó, chính hệ thống cũng cần phải hoàn thành nhiệm vụ, tích luỹ điểm, đạt được nguyện vọng của bản thân, Việt Độc xuyên qua vô số thế giới, tìm kiếm người sẽ trở thành vai phản diện, nhận kí chủ. Chính xác là tìm vai phản diện trước khi bọn họ hắc hoá, trở nên nguy hiểm, trước khi cố truyện bắt đầu, sau đó sẽ hỗ trợ họ làm các nhiệm vụ dành riêng cho vai ác/Hệ thống và kí chủ luôn liên kết với nhau và liên kết với nhiệm vụ, không làm nhiệm vụ thì không có điểm thưởng, nhưng vì cái quái gì mà chị gái phản diện này lại không chịu làm việc đàng hoàng vậy hả? Chết tiệt, giới thiệu một đằng, hàng một nẻo à – bọn họ có phải nhân vật phản diện gốc đâu!

Sinh Như Nghịch Lữ
91 Chương
Bạn đang đọc truyện Sinh Như Nghịch Lữ của tác giả Tửu Noãn Xuân Thâm. Nhân sinh không khác gì một quán trọ, chúng ta chính là người qua đường, lưu lại một thời gian mà thôi. Sinh mệnh của chúng ta luôn sẽ có trắc trở, tràn đầy là khe hở, chỉ có như thế, ánh sáng mới chiếu rọi, cuộc sống này mới càng thêm rực rỡ và nhiều màu sắc. - ------Tô Đông Pha có một câu thơ nói rằng: "Nhân sinh như nghịch lữ, Ngã diệc thị hành nhân", nghĩa là "Đời người như quán trọ, ta chỉ là khách qua đường". Đời người vốn là một hành trình đầy gian nan thử thách, bạn và tôi đều là những vị khách qua đường vội vã, đừng tiếc thương vì quá khứ. Bởi lẽ chúng ta đang sống trong hiện tại, cần hành sự một cách khoáng đạt, chứ không phải chuốc thêm phiền não cho bản thân. Người trưởng thành thực sự sẽ không để ngày hôm qua lấn quá nhiều vào ngày hôm nay. Dẫu quá khứ khó khăn thế nào thì cũng đều là dĩ vãng, chi bằng đặt chân nơi hiện tại, buông bỏ những chấp niệm, sống thật tốt từng phút từng giây. Trong quá khứ bạn có thể có rất nhiều chuyện thương tâm. Nhưng suy cho cùng, tất cả đều đã qua, dẫu bạn bận tâm thế nào thì mọi chuyện cũng chẳng thể thay đổi. Chi bằng để mình tiêu diêu dưới ánh mặt trời, dành thời gian cho những người xứng đáng. Kỳ thực, nhiều thứ chỉ cần bạn muốn buông bỏ, là có thể buông bỏ được, chỉ khi buông xuống khổ đau mới có thể nắm giữ hạnh phúc. Hãy học cách bao dung chính mình. Đừng khóc lóc vì chiếc bánh đã rơi xuống mặt đất, đừng tự dày vò bản thân vì những người và những việc không đáng. Những người đã bước đi hãy để họ rời xa, những gì không thuộc về bạn cũng đừng níu kéo. Tiêu diêu tự tại mới là cách biết yêu thương mình nhất.

Tiên Tử Đừng Náo Loạn
102 Chương
"Có được một cái tiên tử làm lão bà là cái gì thể nghiệm?" Giang Kiều tại Tri Hồ thượng xem đến này cái vấn đề, một bên khóc một bên trả lời. "Không thể hút thuốc, không thể uống rượu, trọng muối trọng dầu mỹ thực cách chính mình đi xa, động một chút là bị sét đánh, nhà bên trong nồi áp suất biến thành luyện đan lô, buổi tối ngủ đều biến thành đả tọa. . ." Phía sau rất nhỏ tiếng bước chân dần dần tới gần, Giang Kiều mặt không đổi sắc đem đánh hảo trả lời xóa bỏ. "Tiên tử lão bà chỗ tốt ngươi căn bản không tưởng tượng nổi! Vẻn vẹn kia trương đẹp đến không thể bắt bẻ mặt cũng có thể làm cho ngươi cầm giữ không được. Chính là nàng lão nghĩ luyện ra tiên đan trở về tiên giới, bình thường điện ta cũng coi như, duy độc cái này sự tình ta không thể đáp ứng nàng." Bạch Nguyệt Linh cúi người nhìn trước mặt màn hình, bỗng nhiên tại hắn gương mặt bên trên hôn một cái, nghiêm túc nói: "Ngươi là ta kiếp, bản tọa không quay về." . . .

Ta Đem Chôn Cất Chúng Thần (Ngã Tướng Mai Táng Chúng Thần)
459 Chương
Đêm mưa xối xả, Đạo môn thiếu nữ truy sát mà tới. Số mệnh quyết chiến hồi cuối, thần minh tại không biết bên trong giáng lâm, phủ bụi vương triều hướng bọn hắn rộng mở —— Mục nát đại địa chôn sâu lấy không chết hài cốt, U Minh uông dương ẩn náu lấy dữ tợn Tà linh. Nhân loại tu chân giả khai tông lập phái, lấy sắt đúc kiếm đối kháng thế gian hết thảy cổ lão. Thiếu nữ tại quan tài ngủ say, thiếu niên tại nơi đây thức tỉnh. . .

Ngã Hữu Thục Luyện Độ Ngoại Quải
386 Chương
Trong loạn thế, nhân mạng như cỏ rác. Trần Tuyên chỉ muốn bình an sống sót. Thế là, có độ thuần thục ngoại quải hắn bước vào võ đạo, không ngừng xoát lấy độ thuần thục, tại một lần lại một lần quá nhiều trùng lặp ở trong ngày ngày trở nên mạnh mẽ......

Món Nợ Bất Tận (Vô Tẫn Trái Vụ)
438 Chương
- Xin chào, tên ta là Bologo Lazarus, một người đi vay. Vết thương trên má Bologo đang lành lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Máu đọng trên mặt quay ngược về, làn da tự khép lại, trông như dòng thời gian bị đảo ngược. Đối mặt với ác ma đang sợ đến phát khiếp, hắn thì thầm. - Đây chính là 'Ban ân' của ta, cũng chính là 'Món nợ' mà ta thiếu. ......... Sáu mươi sáu năm trước, sau khi “Đất Khô Cằn Chi Nộ” quét sạch lục địa chấm dứt; thành phố của Lời thề, Opus, được sinh ra trên đống đổ nát của Thành phố Thánh. Sáu mươi sáu năm sau, Đế quốc Kogardel, Đồng minh Rhine - hai con quái vật khổng lồ trên lục địa đang lên kế hoạch cho một cuộc chiến khác nhấn chìm mọi thứ. Cục Trật tự, Thanh kiếm bí mật của Đức vua, Giáo hội Chân Lý, Giáo phái Tinh Hủ, Đoàn thể Bí Mật… Những tồn tại ẩn trong bóng tối của lịch sử đều cố gắng góp mình vào bữa tiệc cuồng hoan hoành tráng này. Dưới tấm màn che, đám Ma quỷ thưởng thức nỗi đau của người phàm, tận hưởng giá trị được dâng lên, chơi đùa với số mệnh, ban những lời nguyền và phước lành, Ngắm nhìn những con người vốn là đồng loại căm thù lẫn nhau, chém giết lẫn nhau...

Trì Diễm
51 Chương
Một người là nước. Một người là lửa Cậu nói, nước và lửa vốn không tương dung, nhưng cậu và chị ấy có thể giao hòa.

Tôi Chỉ Muốn Ly Hôn
57 Chương
Truyện Tôi Chỉ Muốn Ly Hôn của tác giả LiênSóc kể về Diệp Phi trước khi trọng sinh là một người cẩn thận, thận trọng, cũng cực kì chăm chỉ và tập trung vào công việc. Vất vả như vậy, thế nên sau khi trọng sinh, Diệp Phi không muốn quá cố gắng như vậy nữa, cậu phải tận hưởng, cậu quyết định giải phóng bản thân. Công việc hả, dẹp đi! Cút luôn đi hợp đồng hôn nhân! Cậu chán cái cảnh không có 1 để dựa vào, cùng những ngày tháng làm 0 chu du khắp nơi rồi! Ly hôn, nhất định phải ly hôn! Trên bàn, Diệp Phi vứt ra tờ đơn thỏa thuận ly hôn, vui vẻ lắc lắc ngón tay- “Mấy bé ‘tiểu thịt tươi’ gần đây ngon phết, eo thì thon mông lại còn vểnh, vừa nhìn đã biết sức dai nhiều giờ.” “Bé còn lại mũi cao, ngón tay cũng dài, nhất định sẽ ‘chơi’ được rất chi là nhiều kiểu đây.” “Bé nào được hơn nhỉ?” Yến Kiêu nhướng mi, mặt không đổi sắc nhìn cậu.



