Truyện Độc quyền BNS

Trọng Sinh Chi Tái Kiến Phương Hoa
Trọng Sinh Chi Tái Kiến Phương Hoa

246 Chương

Tác giả: Nhất Bán Công Tử.Thể loại: Bách hợp, cung đấu, ABO, cổ đại, trọng sinh, ngược tâm, HE. Văn án: Phu thê nhất thể, vinh nhục đồng cam. Cúc hoa đài hiu quạnh gió lay, búi tóc đong đưa kim thoa, phảng phất gió xuân tươi mát. Ngỡ như năm tháng ngừng trôi, phồn vinh một thoáng bì không được nhất đóa phương hoa, hai tay níu giữ năm tháng thanh xuân mãi trôi xa. Bước sai kiệu hoa, mặc nhầm giá y. “Phương Hoa* tài nữ vạn kiếp là tấm gương cho nữ tử trong thiên hạ, tiểu nữ tử tài hèn sức mọn sao dám nhận hai từ phương hoa từ bát gia?” Xuân phong phơi phới, phương hoa e lệ giấu dung nhan sau quạt lụa, ánh mắt giấu không được quyến luyến đời này. Váy trắng quét đất, tóc dài đến thắt lưng, tay cầm ô giấy dầu hoa mai cán trúc nhẹ xoay bọt nước bắn tung tóe như sương. “Đây thoa đây trạc, một lời đã định, cúc khai hoa xin dùng kiệu hoa tám người, tam thư lục lễ nghênh đón nàng.” Kiều giấu mặt dưới trăng, hai má đỏ bừng, ngượng ngùng đưa tay nhận lấy chiếc thoa đôi trạc. “Bát gia lời đã nói xin chớ lừa tiểu nữ tử, trước sân xin trồng một khóm cúc chờ ngày khai hoa.” … Phải chăng nhân sinh phải trải qua thống khổ? Hoa khai hoa tạ, đợi một người, đợi cả một đời. Có ai thấy nàng tay cầm ô giấy dầu hoa mai cán trúc lãng đãng đi dưới cơn mưa xuân lất phất, cổ tay đeo đôi trạc bạc nhẹ xoay khiến bọt nước bắn tung tóe? Có ai cùng nàng đợi dứt cơn mưa này, đợi kiệu hoa đưa nàng về tệ phủ? Có ai ngưỡng vọng ánh trăng bạc tàn lụi sau khóm tre già? Có ai từng yêu một người buông bỏ cả một kiếp? “Tuyệt Ca?” “Tuyệt vọng trường ca.” “Sao có thể đặt tên như thế này?” Bát gia hơi nâng mắt cười, gấp nhẹ quạt giấy trên tay: “Thiên hạ tuyệt ca, ý tứ này mới đúng.” Liệu có thể như lời người ấy nói trở thành thiên hạ tuyệt ca? “Bát gia, ngài đợi ta, tiểu nữ tử theo ngài… dùng kiếp này theo ngài…” ==================== Chú giải: *Phương Hoa: Chuyện kể về người con gái họ Phương tên Hoa xinh đẹp tài giỏi, từng giả nam trang báo danh hôn phu vào kinh thi đỗ đạt thành tiến sĩ, giải oan cho gia đình chồng. Sau này dùng Phương Hoa để ám chỉ người con gái tài sắc vẹn toàn, thông minh lanh lợi.
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc Đế
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc Đế

662 Chương

ruyện Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc Đế của tác giả An Mộc Hạ kể về Cô chỉ là một y tá nhỏ bé, vô tình bị người của anh bắt lại trị thương cho anh. Nhưng không ngờ, đôi chân dài của cô khiến anh bị thu hút. Cô đột nhiên bị trở thành sủng vật của hắc đế nổi tiếng lãnh khốc, tàn nhẫn nhất thế giới ngầm...
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong

111 Chương

Truyện Một Khắc Nhớ Một Đời Mong của tác giả Kim Aiko đang được đọc chào đón. "Tôi là thê tử kết tóc của anh đấy!" Nàng ấy quyết liệt tuyên bố, nhưng anh không thể đáp lại với câu trả lời mong đợi. "Tôi đã có lỗi với cô ấy, tôi yêu Nguyệt nhi." Ái tình tưởng chừng như mơ hồ, nhưng lại gây ra nhiều cảm xúc đau khổ và hận thù, đồng thời gợi lên sự nhớ nhung và tương tư mãi mãi, trở thành chìa khóa mở ra cánh cửa tình yêu. "Mỹ nhân, ngài nên nghỉ ngơi." Một cung nữ khéo léo đề nghị. Hoàng hậu đã ngồi đây trong hai canh giờ với vẻ mặt đau buồn. "Hoàng hậu, ngài không sao chứ?" Anh hỏi, nhưng cô ấy chỉ cười mỉm nhưng vẫn trầm ngâm với hai từ "chấp niệm". Nếu bạn yêu thích thể loại ngôn tình, hãy đọc tiếp Yêu Anh Là Em Sai hoặc Cầu Ma - Khúc Tiểu Khúc.
Trộm Trăng
Trộm Trăng

54 Chương

Úc Thiên Phi và Nhan Noãn lớn lên cùng nhau đều có mối tình đầu năm mười sáu tuổi. Úc Thiên Phi thầm mến đàn chị xinh đẹp, Nhan Noãn thầm mến Úc Thiên Phi. Nhan Noãn không vui, Úc Thiên Phi quá đần, quá thẳng, lại quá tốt với mình. Cậu chọn trốn tránh. Mười năm sau, hai người xa cách đã lâu vô tình gặp nhau trên đường vào lúc nửa đêm. Nhan Noãn đang dùng dằng với bạn trai cũ cứ dây dưa không dứt, Úc Thiên Phi thì uống say khướt. Úc Thiên Phi đuổi bạn trai cũ đi rồi nổi cáu với Nhan Noãn, sau khi chất vấn bèn theo gót Nhan Noãn về nhà, còn muốn Nhan Noãn hứa không được chơi trò biến mất nữa. Nhan Noãn lại muốn trốn, có điều lần này, có trốn thế nào cũng không thoát. Úc Thiên Phi vẫn chẳng có chừng mực như năm đó, dính lấy cậu, che chở cậu, nuông chiều cậu, cũng vui vì được cậu nuông chiều, chỉ là không yêu cậu. Úc Thiên Phi: Miếng dán giữ nhiệt tới dán dây! Nhan Noãn (ngoài mặt): Cút. (Trong lòng): ( o̴̶̷᷄﹏o̴̶̷̥᷅  Cho đến khi có một ngày, Úc Thiên Phi phát hiện Nhan Noãn thích đàn ông. Úc Thiên Phi: Lạ nhỉ, cậu cũng là đồng tính luyến ái, thế sao lại không thích tôi? ... Không não x Không vui Bác sĩ thú y x Bác sĩ nha khoa Thời gian đầu đơn phương yêu thầm, sau này sẽ có đôi chút yêu thầm từ hai phía. Công siêu cấp thẳng, siêu cấp ấm áp lại có chút trêu chọc bẩm sinh. Thụ chướng khí, kiêu ngạo, thật ra bên trong mềm mại. Cả hai đều từng có người yêu cũ.
Thuần Phục
Thuần Phục

70 Chương

"Hai người đến bước nào rồi?" "Cái gì?" "Ôm, hôn, hay là...?" "Ôm...mà thật ra cũng không tính là ôm." "Là sao?" Tô Chỉ cười gượng gạo, nhấc hai cánh tay lên. "Như này nè." Cô vòng tay ra sau người cô bạn, nhưng không hề chạm vào bất cứ chỗ nào của cô ấy. "Trong gara tối om không bật đèn, chỉ có tớ ôm chặt lấy anh ấy. Còn anh ấy thì ôm lại tớ như thế này, thậm chí còn chẳng chạm vào tớ." "Tại sao?" "Bởi vì anh ấy là chú của tớ." - Rất lâu sau đó, hai người gặp lại nhau trong một bữa tiệc. Tô Chỉ gọi anh đầy xa cách: "Chú Trình." "Ừm." Trình Hoài Cẩn gật đầu, cứ thế nhìn cô xoay gót rời đi. "Chẳng phải trước kia cô ấy không chịu gọi cậu là chú sao?" Một người bạn hỏi anh. "Trước đây cô ấy thích gọi tôi là Trình Hoài Cẩn." "Hối hận không?" Trình Hoài Cẩn đứng trong gió lạnh thấu xương, cười không thành tiếng. Hướng dẫn sử dụng: 1. Đôi bên cùng sạch, mối tình đầu của nhau, HE. 2. Chênh lệch tuổi tác, nam hơn nữ mười tuổi.
Bất Đẳng Thức Ngược Chiều
Bất Đẳng Thức Ngược Chiều

72 Chương

Phong Tĩnh hỏi: "Đội trưởng Tần, anh chạy theo tôi từ Trung Quốc đến Triều Tiên, rốt cuộc là muốn làm gì?" Tần Tranh mặt không đổi sắc: "Anh nói rồi, muốn tìm em chữa bệnh." Phong Tĩnh bị làm cho tức cười: "Có bệnh gì, cứ phải để em chữa mới được?" Tần Tranh: "Bệnh tương tư." * Gặp lại sau nhiều năm. Anh bước trong màn đêm, ung dung lạnh nhạt. Ánh sáng và bóng tối đan vào nhau, màu đêm tối nhuộm đầy mi mắt, lộ ra vài phần không thể kềm chế. "Bác sĩ Phong, lại gặp mặt." Vẫn giống như trong trí nhớ, biếng nhác tản mạn. * Đội trưởng Tần Tranh của đội gỡ bom nhìn qua lúc nào cũng có vẻ tiêu sái không kềm chế được, thờ ơ, nhưng lại kèm theo cảm giác xa cách lạnh nhạt. Trong các cuộc gỡ bom, anh luôn luôn thong dong bình tĩnh, thế như chẻ tre, đánh đâu thắng đó. Mãi cho đến khi có người nhắc tới tên của Phong Tĩnh ở trước mặt anh. Hôm đó là lần đầu tiên anh không kiểm soát được cảm xúc trước mặt người khác. Có người hỏi: "Vì sao cứ phải cố chấp với quá khứ?" Tần Tranh cười: "Không phải cố chấp với quá khứ, mà là muốn bảo vệ thành phố có cô ấy." Em là phong cảnh đẹp nhất trên con đường ngược chiều* của anh. Chuyên gia gỡ bom đẹp trai lưu manh lạnh lùng kiêu ngạo x bác sĩ đông y dịu dàng xinh đẹp. *Đường ngược chiều/ người đi ngược hướng: Ý chỉ một người làm việc tốt nhưng việc đó lại là việc hay hành động mà ít người dám làm (ví dụ như công việc của nam chính).
Vợ Cũ Thật Quyến Rũ
Vợ Cũ Thật Quyến Rũ

1.832 Chương

Giới thiệu: "Chúng ta ly hôn đi." "Đn Tìnhược!" Lần đó hắn đã rất sảng khoái mà đáp ứng lời đề nghị li hôn của cô, vốn dĩ cuộc hôn nhân này cũng chẳng hạnh và đúng nghĩa là bao, hai người đến với nhau là vì có sự sắp đặt của hai bên gia đình. Hôn nhân không tình yêu, đôi bên lạnh nhạt thì nên sớm kết thúc cho rồi. Tề Mẫn Mẫn vốn không ôm hi vọng sẽ nhận được sự đồng ý của hắn, nhưng khi nghe đáp án của hắn cô liền trố mắt kinh ngạc, âm thầm cho hắn một like. Một cuộc hôn nhân sắp đặt, kết hôn chưa được 3 tháng thì hai người đã kéo nhau ra toà ly hôn, khiến hai gia đình gà bay chó loạn tức muốn xì khói với hai người này. Họ còn nghĩ thời gian sẽ khiến cho hai đứa con nhà mình nảy sinh tình cảm, kết quả không ngờ được tình cảm đâu không thấy chỉ thấy tờ đơn thoả thuận ly hôn tụi nó mang về. Mẹ Tề ôm ngực, biểu cảm sống không còn gì luyến tiếc gào lên một tiếng: "Biết thế tao đẻ quả trứng tao ăn cho rồi... con với cái." Tề Mẫn Mẫn cười trừ: "..." Cô vô tội đó nha!
Tham Gia Gameshow Cùng Anh Trải Nổi Tiếng
Tham Gia Gameshow Cùng Anh Trải Nổi Tiếng

129 Chương

Giới thiệu Tô Chi đi lạc từ nhỏ, lớn lên trong một nhóm bé trai, mười sáu tuổi được người nhà đón về. Trước khi về nhà, cô biết đây là một quyển truyện hài hước về giới giải trí, còn cả nhà cô đều là bia đỡ đạn. Đặc biệt là anh hai siêu sao của giới giải trí, sắp tới sẽ tham gia chương trình giải trí cực hạn, tiến hành theo đuổi nữ chính cuồng nhiệt. Thấy rằng anh làm nhiệm vụ cho có lệ, cáu kỉnh vô lễ với khách mời khác, bất kỳ câu nói nào cũng phun ra hết mà không suy nghĩ. Sau khi chương trình này phát sóng, siêu sao bị phun thành dòng nước, các loại tai tiếng cũng ập đến theo, cư dân mạng điên cuồng chửi bới đuổi anh cút ra khỏi giới giải trí. Lúc thân phận của anh hai bị bại lộ, cả nhà anh cũng sẽ gặp họa theo, cuối cùng trở thành vật hi sinh. Tô Chi: Chuyện này không nhỏ. * Sau khi trở lại nhà họ Tô, Tô Chi được người nhà hết mực cưng chiều. Vì để người nhà không trở thành vật hi sinh, Tô Chi quyết định thay anh cả làm người nhà anh hai để quay chương trình giải trí này. Trước khi bắt đầu quay, cư dân mạng nhìn thấy Tô Chi mảnh khảnh yếu ớt thì xì mũi coi thường. “Anh trai ốm yếu như vậy vào chương trình giải trí cực hạn thì có thể làm gì? Về nhà tắm rửa ngủ đi.” “Tô Quân Bạch dẫn em trai vào chương trình, vậy đây là chuẩn bị lót đường cho anh ta à?” Sau khi bắt đầu ghi hình, cư dân mạng đều choáng váng. Tô Chi biết đan giỏ đẹp, dùng tre xiên cá, làm cơm ngon, trèo cây hái quả, tay không bắt rắn, luôn là người đầu tiên tìm được đồ ăn. Các khách mời khác mặt mày xám xịt ngay cả châm lửa còn không được, nói gì đến ăn cơm. Còn Tô Chi dẫn theo anh hai giống như là đi nghỉ dưỡng. Nữ chính xinh đẹp yếu đuối, “Quân Bạch, em có thể đổi sữa bò lấy thức ăn của anh không?” Tô Quân Bạch nhìn chằm chằm vào đùi gà trong tay, nghiêm túc tự hỏi vài giây, anh quay lưng lại, “Đợi một tý, đợi anh ăn xong rồi nói tiếp.” Nữ chính: “…” * Trước khi Tô Chi tham gia chương trình, Tô Quân Bạch cố ý dặn dò cô không được giao lưu quá nhiều với kẻ thù không đội trời chung của anh là Lục Úc. Cô lắng nghe kỹ anh hai kể về Lục Úc đầy khuyết điểm, trong khi chung sống thì phát hiện, Lục Úc không chỉ đẹp trai, lễ phép, còn biết đánh nhau. Tô Chi dần dần vứt ra sau đầu những gì anh hai nói, cùng Lục Úc thảo luận nâng cao bản lĩnh. Tô Quân Bạch: “Lục Úc, tiên sư nhà cậu, cách xa em gái tôi ra!” Lục Úc: “Giảng hòa đi, tôi làm em rể cậu.” Một câu tóm tắt: Sau khi cô được hào môn tìm về thì thay đổi vận mệnh của cả nhà. Lập ý: Trời đã định có thể thay đổi vận mệnh nhờ nỗ lực.
Thịnh Sủng Tiểu Quận Chúa
Thịnh Sủng Tiểu Quận Chúa

47 Chương

Sau khi xuyên không, A Cẩn phải đối mặt với các tình huống sau: 1. Trở thành em bé mới biết bò, không thể tự đại tiểu tiện, ngoài ra còn cần phải uống sữa. 2. Phụ thân Vương gia không ra hồn và mẫu thân Vương phi bề ngoài hoa sen trắng, bên trong hoa quái vật*.*Hoa quái vật/Hoa xác thối (Hoa bá vương) chỉ loại hoa Rafflesia, một loài hoa khi nở có đường kính lớn nhất lên tới 1,2m, tỏa ra mùi hôi thối như mùi thịt thối rữa nhằm thu hút côn trùng đến thụ phấn. 3. Có ca ca ốm yếu giống như tiên giáng trần và tỷ tỷ thầy bói ngày nào cũng đâm hình nộm. 4. Có di nương thân phận thần bí và thứ tỷ khả nghi không làm thì không chết. 5. Có thanh mai trúc mã biến thái ghen muốn điên (cái này quan trọng nhất).Nhiều năm sau, A Cẩn nhìn tiểu mỹ nhân trong gương, nói: Hình như bán manh* một chút, ôm cái đùi, lừa bịp người ta, đấu cực phẩm, ăn ăn uống uống là đã vui vẻ trưởng thành rồi! *Bán manh: được rút ra từ chữ manh (moe, dễ thương) trong giới ACGN (Anime, Comic, Game and Novel), tức là cố ý thể hiện vẻ dễ thương của mình. Sau này nghĩa của nó được mở rộng trên internet.  Nếu nói theo nghĩa tốt, “bán manh” chỉ những động tác cố tình làm ra vẻ đáng yêu khiến người khác rung động.  Nếu nói theo nghĩa xấu, “bán manh” chỉ những hành động cố ý giả vờ giả vịt. Đây là một quyển sảng văn mở rộng bàn tay vàng vả mặt, có gia đấu, có cung đấu.Cũng là một quyển sủng ngọt bán manh không giới hạn.
Thầy Giáo Là Hàng Xóm Của Tôi!
Thầy Giáo Là Hàng Xóm Của Tôi!

13 Chương

Tranh thủ giờ học online, tôi mang đồ đạc ra chế biến một chút, ai ngờ quên tắt cam. Thế rồi một giọng nói cất lên: "Hình như hơi nhiều ức gà rồi." "Chú ý chế độ ăn uống một chút." ... ??? Tôi, một sinh viên "mẫu mực" của thế kỷ 21 đã endgame ngay chỉ trong buổi học online thứ 3???
Thập Niên 70 Vợ Cả Hoa Đào Tinh Xinh Đẹp Thức Tỉnh
Thập Niên 70 Vợ Cả Hoa Đào Tinh Xinh Đẹp Thức Tỉnh

35 Chương

THẬP NIÊN 70: VỢ CẢ HOA ĐÀO TINH XINH ĐẸP THỨC TỈNH Tác giả: Phong Hỏa Gia Nhân Dịch giả: Mayy Thể loại: Xuyên thư, ngọt ngào, sảng văn, niên đại Giới thiệu vắn tắt: Mỹ nhân hoa đào Diệp Mạn Tinh thường thích chế biến những nguyên liệu trong không gian thành các món ngon thượng hạng để hỗ trợ cho việc làm đẹp và duy trì nhan sắc của mình. Ngờ đâu sau khi thức dậy lại xảy ra một điều bất ngờ… Trước ánh mắt thâm sâu lạnh lùng như lưỡi dao của người đàn ông, mỹ nhân hoa đào phát hiện mình đã xuyên vào một cuốn truyện mẹ kế đối địch với vợ cả. Vợ cả của nam chính kiêu căng, nữ chính sống lại đối đầu với người vợ cả chết sớm này. [Kiếp trước cô nữ chính sống lại này yêu một thanh niên trí thức môi đỏ răng trắng, đá nam chính trúc mã mình thích ngày xưa để đến thành phố hưởng hạnh phúc cùng người bạn trai thư sinh. Chẳng ngờ chưa kịp hưởng phúc thì sau đó suýt mất cả mạng mình lẫn mạng con. Sau khi sống lại, nữ chính không hề nghĩ nhiều mà đá tên chồng kia, đưa con về quê tìm lại người trúc mã năm xưa kết hôn lần nữa. Ai mà ngờ được trúc mã đã kết hôn, còn cưới một yêu tinh làm trời làm đất, năm thứ hai sau khi kết hôn đã chào đón một cặp sinh đôi nam nữ. Vì vậy nữ chính sống lại quyết định dịu dàng chờ đợi, dù bị chàng trúc mã sĩ quan từ chối vẫn không oán không hận mà đợi chờ. Thậm chí sau khi cô vợ kiêu căng của anh ta mất, nữ chính cũng không oán không hận chăm sóc hai đứa con của người vợ. Cuối cùng chân thành đã cảm động được đất trời, không chỉ hai đứa trẻ sinh đôi kia thích nữ chính mà đến nam chính trúc mã cũng đã tái hôn ba năm sau khi vợ cả mất. Sau khi kết hôn, anh ta đã giao lại tài sản của vợ cũ, thậm chí là cả tiền học bổng của con cho nữ chính. Nhiều năm sau, những đứa con của nữ chính được dạy dỗ tốt, ai nấy đều trở thành người có tương lai rộng mở. Còn con của vợ cả vì ghen tị với anh kế chị kế được mẹ kế đối xử tốt, bất kể cô và nam chính giáo dục ra sao thì cuối cùng vẫn trưởng thành sai hướng, kết quả đứa nào cũng thê thảm.] Ba tháng sau. Hoa đào tinh nhìn cái bụng bự của mình: Một ngụm máu nghẹn trong lòng: Cô có nên làm trời làm đất như trong sách, hại con mình có kết cục thê thảm, trở thành nhân vật xấu xa không? Hoa đào tinh lặng lẽ gọi cho chồng: “Chồng này, em có thai rồi, anh tranh thủ dành thời gian về rồi chúng ta ly hôn?” Nam chính: Ly hôn?? (Tôi đã làm gì sai?) * Sau khi sống lại, Trần Kiều Kiều vẫn dịu dàng đợi chờ, cô ta lẳng lặng nhìn yêu tinh kia làm trời làm đất và thầm nghĩ chỉ cần chờ ả yêu tinh kia tự chia cắt tình cảm rồi chẳng mấy chốc sẽ chết thôi. Chỉ là, Cô ta cứ chờ cứ chờ mãi, Cuối cùng cũng chờ đến ngày Tống Văn Cảnh được thăng chức Sao vẫn chưa ly hôn? Mà còn cưng chiều ả yêu tinh kia thành người thắng luôn rồi ???
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm

422 Chương

Phong Hàng Lãng là bị ác mộng đánh thức. Cơn ác mộng này đã đeo bám hắn suốt ba tháng. Ánh lửa cao ngút trời, xen lẫn tiếng thủy tinh không chịu được áp lực mà nổ tung thành từng mảnh. Trong không khí tràn ngập mùi khói gay mũi, có vật dụng bằng gỗ, có dây cáp điện bằng cao su, thậm chí còn có con người! Phải có một người ở lại giữ mở cánh cửa để chạy trốn. “Bang, mau dẫn Hàng Lãng đi! Đừng để ý đến tôi, còn không đi, ba người chúng ta sẽ bị vây chết ở chỗ này, mau đi đi!” “Hàng Lãng, nhớ lời anh: chỉ cần em còn sống, anh cũng sẽ sống!” Chuyện đã từ ba tháng trước, nhưng lại như rành rành ngay trước mắt. Phong Hàng Lãng, người đàn ông nắm trong tay hơn phân nửa mạch kinh tế của Thân Thành. Có vô số tiền bạc và quyền thế, nhưng không thể đổi lại sức khỏe của anh trai Phong Lập Hân! Nam nhân từ từ khép lại con ngươi tràn đầy cừu hận, đem tròng mắt chứa hận ý ngăn cách với thế giới ồn ào náo nhiệt bên ngoài, đồng thời mang giấc mộng kia, lần nữa khảm sâu vào vị trí sâu thẳm nhất trong tâm hồn. Hàng Lãng khoác áo ngủ, nhanh nhẹn ra khỏi phòng. Một đoạn hàng lang dài u ám, khiến màn đêm đen thẳm càng trở nên quỷ dị. Đến trước cánh cửa đóng chặt, hắn dừng lại. Cửa mở từ bên trong, vị bác sĩ độ tuổi trung niên bước ra. Cùng với sự xuất hiện của ông là mùi thuốc khử trùng nồng đậm nhức mũi. “Anh ấy ngủ rồi sao?” Hàng Lãng thấp giọng hỏi. “Tôi vừa lau người cho đại thiếu gia, mùi thuốc khử trùng trong phòng còn rất nồng. Nhị thiếu gia, người dị ứng với thuốc này, tạm thời vẫn là không nên vào…” “Không chết được!” Hàng Lãng hừ lạnh, bước vào căn phòng lạnh lẽo gai người. Trong căn phòng nửa tối nửa sáng, mơ hồ có thể thấy một cơ thể nằm trên giường. Phong Hàng Lãng đi thẳng tới bên người trên giường, chậm rãi ngồi xuống, thận trọng đem bàn tay của người kia giữ chặt trong hai bàn tay mình. Đó là một bàn tay đầy sẹo, lại bị cháy hết các thớ cơ. Không sao nắm lấy, cũng không thể mở ra. Từ bàn tay cứng ngắc ấy hướng lên là một gương mặt bị lửa lớn hủy hoại hoàn toàn. Trên da chằng chịt các vết sẹo, cơ hồ khiến ngũ quan của người nọ trở nên vặn vẹo, vẻ ngoài anh tuấn ngày nào nay bị tàn phá đến không ra hình dạng. Rõ ràng là một gương mặt vô cùng đáng sợ, nhưng trong mắt Phong Hàng Lãng, lại vẫn ưu tú, yêu thương như ngày nào. Người đàn ông nằm trên giường tên Phong Lập Hân, là anh trai của Phong Hàng Lãng. Là người anh trai vì hắn mà hi sinh tính mạng mình. Trời cao hẳn là thương hại Phong Lập Hân. Anh được đội cứu hộ cứu về một mạng. Nhưng giờ chỉ còn là một thân thể hư hại hoàn toàn! “Hãng Lãng… có phải gặp ác mộng không?” Dây thanh quản của Phong Lập Hân đã bị lửa thiêu hỏng, nói từng chữ đều không rõ, nhưng Hãng Lãng lại có thể nghe hiểu rõ ràng. “Không phải.” Hàng Lãng nắm chặt lấy bàn tay chằng chịt thớ cơ kia. “Em chỉ muốn anh ở với em một lúc thôi.” Phong Lập Hân rõ ràng ý thức được: Càng là lúc sinh ly tử biệt, tình anh em lại càng không thể dứt bỏ. Càng như vậy, Phong Lập Hân càng lo lắng: Thời gian của mình không còn nhiều, nếu một ngày kia mình ra đi, em trai Hàng Lãng sẽ vĩnh viễn sống trong thù hận không sao kiềm chế nổi, hắn sẽ để cừu hận cắn nuốt chính mình! Cho nên trước khi chết, Phong Lập Hân phải tìm cho em trai một người phụ nữ!