Từ Phượng Niên không thể tưởng tượng nổi cái thế đạo ấy. Hắn nhớ năm xưa, sư phụ Lý Nghĩa Sơn chỉ dùng ba chữ đã thuyết phục được Từ Hiếu không tạo phản, không cùng Li Dương chia sông cai trị: "Danh, Ngôn, Sự". Ý tứ rất đơn giản: Danh không chính thì ngôn không thuận, ngôn không thuận thì sự chẳng thành. Vào thời cuối Xuân Thu mà Từ Hiếu sống, người ta coi trọng nhất là căn cơ xuất thân của một người. Vương hầu khanh tướng há cứ phải là dòng dõi? Đáp án tự nhiên là khẳng định. Nhưng thú vị ở chỗ, trước thời Đại Tần, trong thời đại bách gia tranh minh, du sĩ tung hoành ngang dọc, đáp án lại là phủ định. Bất luận là thánh nhân hay khanh tướng đều không luận xuất thân. Thời đại rực rỡ hiền tài lớp lớp xuất hiện ấy, tựa hồ ai ai cũng có thể hóa rồng. Mãi cho đến khi du sĩ biến thành sĩ tộc...Dần dà phát triển thành môn phiệt, nhất là sau khi Đại Phụng triều chọn độc tôn Nho thuật, quy củ trong thiên hạ liền bị đóng khung cứng nhắc. Con cháu vương hầu công khanh đời đời mặc áo gấm, còn đám dân đen chân lấm tay bùn thì muôn đời vẫn hoàn chân lấm tay bùn. Mọi chuyện chỉ đổi khác khi Trương Cự Lộc nắm quyền Ly Dương, đại hưng khoa cử. Các hàn sĩ bị hai chữ "quy củ" chèn ép suốt mấy trăm năm cuối cùng cũng nhân cơ hội này mà quật khởi, biết bao thư sinh gia cảnh bần hàn, cá chép hóa rồng, sáng làm ruộng đồng chiều vào thiên tử đường.
Chương 2458: Kính một triệu chén rượu (3)
[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành
Phong Hỏa Hí Chư Hầu
5.178 chữ
17-02-2026
Tải app để đọc full nội dung chương này

Hãy quét mã QR bên trên để tải app,hoặc vào App Store/CH-Play gõ tìm App Truyện
*Ưu điểm khi đọc truyện trên app*
- Nghe Audio miễn phí
- Giao diện bảo vệ mắt
- Ít quảng cáo
- Đọc offline
Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!



