Giữa lúc đó, mâu thuẫn lại càng thêm gay gắt khi hai bên chuyển sang tranh cãi đỏ mặt tía tai về việc Từ Phượng Niên đích thân xuất hiện ngoài Hồ Lô Khẩu, đánh cho tuyến lương thảo của Bắc Mãng tê liệt. Đám sĩ tử xứ người tôn sùng đạo lý "thiên kim chi tử, tọa bất thùy đường", chê bai hành động lấy thân mạo hiểm của Từ Phượng Niên là ấu trĩ, chỉ muốn làm anh hùng lưu danh sử sách. Họ cho rằng đó là tâm tính trẻ con tác quái, chẳng những không đáng khen mà nếu là Hoàng đế thì đã bị đàn hặc, phải xuống tội kỷ chiếu rồi! Sĩ tử Bắc Lương vốn dĩ miệng lưỡi vụng về, biện bác thường không đạt ý. Trong khi đó, đám sĩ tử vào Lương cầu học lại bụng đầy kinh luân, dẫn chứng đâu ra đấy, dùng đạo lý thánh hiền liên hoàn để châm chọc mỉa mai. Kết cục, phe Bắc Lương cãi không lại, quả không hổ danh dân bản xứ, suýt chút nữa đã xắn tay áo dùng nắm đấm nói chuyện phải trái với đám khốn kiếp "đứng nói chuyện không biết đau lưng" kia. Nào ngờ đúng lúc này, một gã sĩ tử Thượng Âm học cung liếc xéo, buông một câu "đồ man di" như đổ thêm dầu vào lửa. Thế là loạn cào cào. Trong chốc lát, xung quanh Từ Phượng Niên nắm đấm và nước bọt bay tứ tung, náo nhiệt vô cùng. Sĩ tử Bắc Lương vốn tưởng cãi lý không lại thì cậy sức vóc cao lớn, đánh nhau chắc chắn không thiệt. Nào ngờ trong đám ngoại lai kia lại có hai kẻ văn võ song toàn, từng luyện qua quyền cước.
Từ Phượng Niên vẫn ngồi bệt dưới đất, tai bay vạ gió, phải giơ tay gạt phăng một chiếc đế giày, rồi nghiêng đầu né bãi nước bọt của ai đó, tiện tay đỡ lấy một gã thư sinh bị đánh lảo đảo ngã ngửa ra sau.




