Từ Phượng Niên một mình đi về phía chiếc xe ngựa đỗ lệch khỏi ngự đạo trung tâm. Người đánh xe đương nhiên là Thanh Điểu trong bộ thanh y và đôi hài thêu xanh, còn Hiên Viên Thanh Phong mang trong mình Truyền Quốc Ngọc Tỷ, vận một bộ tử y, ngồi nghiêng sau lưng Thanh Điểu, hai chân buông thõng bên ngoài xe ngựa. Thấy Từ Phượng Niên bãi triều sớm như vậy, Hiên Viên Thanh Phong tuy có nghi hoặc nhưng cũng không hỏi. Cùng ngồi vào trong xe, sau khi yên vị, Từ Phượng Niên mỉm cười nói: “Tây Sở đã trả lại ta một kiếm, chúng ta sẽ rời kinh muộn một chút, để Tào tiên sinh đợi thêm mấy ngày, nhân tiện dọa dẫm gã Hàn Điêu Tự không biết đang ôm cây đợi thỏ ở đâu đó. Vị Nho Thánh này sẽ không lấy lại Dương Tỷ ngay trong kinh thành đâu, mấy ngày này ngươi cứ tranh thủ thời gian hấp thụ khí vận đi.”
Hiên Viên Thanh Phong nhíu mày nói: “Mới hấp thu được bốn năm phần.”




