"Tỷ tỷ, đệ xin lỗi."
Phong Nghiên Sơ cảm thấy mình thật hèn mọn, giống như những kẻ hưởng thụ lợi ích đổi bằng sự khổ nạn của tỷ tỷ, mà còn mong đối phương thấu hiểu.
"Nhị lang, sao có thể trách đệ được, đệ đã làm rất tốt rồi."
Giọng Phong Nghiên Mẫn vẫn dịu dàng như vậy, chỉ là những trải nghiệm trong quá khứ đã khiến nàng mất đi vẻ tươi sáng rực rỡ của thời thiếu nữ. "Nếu không phải có đệ, ta e rằng sẽ không có được tự do như bây giờ."




