Sau khi trở về, Phong Nghiên Mẫn quả nhiên không nói gì, mà chuyện đi đến Chẩm Tùng Nhàn Cư cũng vì vậy mà bị trì hoãn mãi cho đến khi hương thí kết thúc mới có cơ hội.
So với viện thí, việc kiểm tra của hương thí nghiêm ngặt hơn nhiều.
Đối với Phong Nghiên Sơ, chuyện này không có gì ảnh hưởng. So với sự căng thẳng của người nhà, hắn lại càng ung dung tự tại, ít nhất đối với Phong Nghiên Khai mà nói, hắn chỉ cảm thấy gánh nặng trên vai càng thêm trĩu nặng, ngay cả Phong Giản Ninh cũng đặc biệt xin nghỉ một ngày.
Chẳng may là, ngày hôm trước trời vẫn còn trong xanh vạn dặm, nhưng vào buổi sáng sớm của ngày hương thí, mưa thu lại rả rích không ngừng, gây bất tiện cho việc đi lại của rất nhiều người.




