Với thân phận là “kẻ yếu thế” trong tòa Thiên Cung này, hắn không có quá nhiều lựa chọn, chỉ đành căng da đầu ngồi xuống, nghiêm chỉnh ngay ngắn, mắt không liếc ngang.
Lục Sương Hà ngồi tại đó, không chút biểu cảm, ngay cả sợi tóc cũng không hề lay động.
Có lẽ vì căng da đầu quá lâu, Bắc Cung Khác không hiểu sao lại thấy da đầu hơi ngứa, nhưng không dám gãi, sợ rằng quấy rầy vị đại nhân vật bên cạnh.
Nhưng càng không dám gãi, lại càng thấy ngứa… Quả là tâm chướng!




