Chương 235: Dưới sông Vong Xuyên (2)
Mặc dù cổ tay không có cảm giác đau đớn nhưng chỉ cần nhìn thôi là đủ khiến người ta không an tâm. . . Đây là cổ tay mà nên nếu có chuyện gì đó xảy ra thì chẳng lẽ phải cắt đứt cổ tay hay sao!
"Mau đi làm việc đi. Sau sáu giờ thì các cô các cậu hãy quay lại nơi đây và tôi sẽ thanh toán tiền lương cho mấy người." Người quản lý nói rồi đuổi nhóm suy diễn giả đang mỗi người một suy nghĩ kia ra khỏi phòng.




