Nhìn ánh mắt lạnh lẽo của Trần Trường Sinh, Mã Từ An thản nhiên cười nói: "Muốn giết thì ngươi cứ ra tay đi, những kẻ sống đến tận bây giờ như chúng ta vốn dĩ đã đáng chết từ lâu rồi."
"Mấy triệu năm qua chém chém giết giết, hai bàn tay này đã nhuốm bao nhiêu máu tươi, chính chúng ta cũng chẳng đếm xuể."
"Đám cô hồn dã quỷ phiêu bạt bên ngoài như chúng ta, chết đi âu cũng nhẹ nợ."
Nghe vậy, Trần Trường Sinh tò mò hỏi: "Ta nhớ trước kia ngươi rất muốn giết ta, sao bây giờ lại đổi ý rồi?"




