Nghe Thôi Triết trả lời, Thôi Hoành Viễn lạnh giọng nói: “Giả nhân giả nghĩa, đám Trần Trường Sinh xưa nay thích nhất chính là làm mấy chuyện như vậy.”
Đối diện sự khinh miệt của Thôi Hoành Viễn, Thôi Triết bình thản nói: “Ban đầu, cách nhìn của ta cũng giống hệt Bát ca.”
“Vì thế, ta thật sự đã mang cây Long Đảm Lượng Ngân Thương ấy đi.”
Lời này vừa thốt ra, Thôi Hoành Viễn kinh ngạc hỏi: “Long Đảm Lượng Ngân Thương chẳng phải vẫn luôn ở trong tay Thiên Duệ sao?”




