Ngoảnh đầu nhìn lại mới hay, thì ra lần đầu tiên gặp hắn, chính là lúc nàng ở gần hắn nhất.
Xảo Nguyệt dường như cũng không cho rằng Giang Mãn đã làm gì, nên không hỏi thêm, chỉ cất lời: "Thiên phú của ngươi cao đến vậy, ngươi đã từng nghĩ xem cuối cùng mình có thể đi được bao xa chưa?"
Giang Mãn lắc đầu: "Chưa từng."
Dừng một chút, thấy đối phương định nói tiếp, hắn đã lên tiếng trước: "Con đường của ta, không có điểm cuối."




