Xảo Nguyệt không nói thêm nữa, còn Giang Mãn vẫn tiếp tục men theo đường núi đi lên.
Đường núi càng lúc càng dốc, đá vụn dưới chân lơi xuống, phát ra những tiếng lạo xạo khe khẽ.
Dọc đường, hắn gặp không ít trận pháp, đồng thời cũng trông thấy vô số cây cỏ kỳ lạ.
Có phiến lá tỏa ra ánh huỳnh quang lam u ám, có cành cây vặn vẹo thành những đường cong méo mó, trông như bị một sức mạnh nào đó cưỡng ép xoắn lại.




