Nhưng Ninh Hoàn Ngôn đã nói đến mức này, chưởng quầy cũng không cần tiếp tục nhắc nhở nữa, bằng không chẳng phải thành hoàng đế không vội thái giám vội hay sao?
Còn khi chưởng quầy vừa mới bắt đầu mở miệng, trong lòng Tần Dịch thật ra vô cùng căng thẳng, đã thầm mắng ông ta vô số lần, mắng ông ta chó bắt chuột, lo chuyện bao đồng. Nhưng nhờ sự tin tưởng của Ninh Hoàn Ngôn, hắn mới rốt cuộc yên lòng.
Chỉ là ngay sau đó, Tần Dịch lại nghĩ, nếu sau này Ninh Hoàn Ngôn thật sự phát hiện ra manh mối gì, cùng lắm hắn cứ thẳng thắn thừa nhận là được. Dù sao chuyện như vậy giấu được nhất thời, chứ không giấu được cả đời!Sau đó, Tần Dịch và Ninh Hoàn Ngôn mỗi người đánh một cỗ mã xa, rời khỏi Vân Thăng tửu lầu.
Lúc này trời đã về chiều, sắc trời cũng dần dần tối xuống.




