Chưởng quỹ nghe vậy thì giật mình, nhìn Tần Dịch bằng ánh mắt đầy vẻ khâm phục. Một vị công tử thông tuệ như thế quả thật hiếm có, chỉ một câu đã nói trúng ngay then chốt.
Vì thế hắn gật đầu: “Đúng vậy, chính là không giữ phụ đạo! Trương đô úy ngày ngày bận rộn việc quân, còn Trương phu nhân thì ở ngoài chiêu phong dẫn điệp, không biết đã có bao nhiêu công tử trong thành rơi vào tay nàng ta rồi!”
“Thật sao?”
Tần Dịch làm ra vẻ kinh ngạc, rồi lại nói: “Ta nghe vị bằng hữu kia nói Trương đô úy chừng ba bốn mươi tuổi, vậy chắc Trương phu nhân cũng ngót nghét từng ấy? Ta cũng muốn biết, rốt cuộc nàng ta đẹp đến mức nào mà lại có sức mê hoặc lớn như vậy, có thể khiến đám công tử trẻ tuổi cam tâm thần phục dưới váy nàng?”“Công tử nghĩ sai rồi, Trương phu nhân ấy tuy không đến nỗi xấu, nhưng tuyệt đối chẳng thể xem là xinh đẹp! Chỉ là công tử đừng quên, tục ngữ có câu: nam đuổi nữ cách một ngọn núi, nữ đuổi nam chỉ cách một tầng sa! Huống hồ Trương phu nhân lại phong tao đến cực điểm, thử hỏi nam nhân nào chống đỡ nổi?”




