Tin tức lan ra rất nhanh, người ở Tố thành lẫn Vân thành đều đã biết chuyện Bắc Cương tập kết trọng kỵ binh đoàn, sắp đánh Tố thành. Mà phần lớn những kẻ hay tin trước đều là hạng người gia cảnh giàu có, tin tức linh thông, cho nên mới kịp thời rời khỏi Tố thành, chạy sang Vân thành. Ngoài những người ấy ra, đám bách tính nghèo khổ trong thành, một là vì thân phận thấp hèn, vốn không thể chạm tới loại tin tức này, nên tự nhiên sẽ không bỏ đi; hai là cho dù sau đó có nghe được phong thanh, thì với cảnh không tiền không thế, rời Tố thành rồi cũng chẳng có chốn nào để đến, chỉ có thể ở lại nơi cũ, quả thực đáng thương.
Còn những người đã rời khỏi Tố thành, có một bộ phận chọn tạm ở lại Vân thành để quan sát tình hình. Nếu trọng kỵ binh đoàn của Bắc Cương thật sự đánh hạ Tố thành, bọn họ sẽ tiếp tục rời khỏi Vân thành — dù sao Vân thành ở quá gần Tố thành, mà đã đánh Tố thành xong thì sớm muộn cũng sẽ đánh tới Vân thành. Nhưng nếu trọng kỵ binh đoàn Bắc Cương vẫn giống như trước, chỉ giả vờ công thành, cuối cùng cốt để đòi chút lương thảo, vậy bọn họ sẽ quay về Tố thành. Suy cho cùng, Tố thành mới là gốc rễ của họ, nhà cửa người thân đều ở đó, trong lòng bọn họ vẫn luôn mong được trở về.
Còn một bộ phận khác thì chỉ ghé qua Vân thành, sau đó sẽ tiếp tục đi về phương nam, hoàn toàn rời khỏi Khánh Châu, rời khỏi vùng đất hiểm nguy này. Về phần sau đó sẽ định cư nơi đâu, thì phải xem lộ phí của bọn họ còn được bao nhiêu.




