Nghe Cao Kiếm Nam thừa nhận đã dùng thơ Lý Mộ Vĩnh, Quách Bình liếc nhìn đám đông, vừa hay chạm phải ánh mắt Tần Dịch. Hai người nhìn nhau, hắn khẽ gật đầu rồi thu hồi tầm mắt.
Giờ phút này, hình tượng Tần Dịch trong lòng Quách Bình bỗng trở nên vô cùng vĩ đại.
Bởi lẽ mọi chuyện Tần Dịch nói, tất thảy đều đã ứng nghiệm!
Cao Kiếm Nam quả nhiên thẹn quá hóa giận, ăn nói lộn xộn cả lên!




