Trần Mặc mỉm cười không nói. Ai cũng không còn là trẻ con nữa, tình bằng hữu được xây dựng trên lợi ích đôi khi lại là vững chắc nhất.
"Đã là quà tặng bằng hữu, vậy ta cũng có một món quà tặng lại ngươi."
Đông Phương Nghê Thường vuốt lại mái tóc, từ dưới cổ áo khẽ kéo ra một sợi dây chuyền bảo thạch, ngọc thủ vuốt ve viên bảo thạch, theo ánh sáng lóe lên, một mảnh xương cốt lấp lánh ánh huỳnh quang như ngọc thạch lơ lửng trên lòng bàn tay nàng.
"Thanh Long hài cốt." Hoàng Linh Linh kinh ngạc thốt lên, nhóm người nàng từng giúp Đông Phương Nghê Thường đoạt được một phần hài cốt Thanh Long.