“Cô cô tạm ngồi, lão nô đi bẩm báo với quận chúa ngay.” Dung ma ma cáo lui.
Một lát sau, bà tới nội viện Tê Phượng Các.
Bên trong các, Nhuận Ngọc quận chúa đang nghiêng người tựa trên nhuyễn tháp, một tay khẽ vuốt bụng đã nhô cao. Nàng mang thai gần năm năm, vậy mà thai nhi trong bụng vẫn chậm chạp chưa có dấu hiệu chào đời. Tuy bụng lớn nặng nề, dung nhan nàng vẫn tuyệt mỹ như cũ. So với vẻ lạnh lùng như băng sương ngày trước, giữa chân mày lúc này đã thêm vài phần dịu dàng, quanh thân còn phảng phất ánh sáng nhu hòa của tình mẫu tử.
“Quận chúa, người của Trưởng công chúa đã tới.” Dung ma ma hạ giọng bẩm báo.




