[Dịch] Xuyên Thành Đường Tăng: Bắt Đầu Thỉnh Kinh Ở Già Thiên

/

Chương 65: Khổng Tước Vương xuất kích! Ứng chiến hai đại thánh địa

Chương 65: Khổng Tước Vương xuất kích! Ứng chiến hai đại thánh địa

[Dịch] Xuyên Thành Đường Tăng: Bắt Đầu Thỉnh Kinh Ở Già Thiên

Mạn Bộ Thư Hải

10.109 chữ

18-07-2026

Khoảng cách từ Nam Vực đến Bắc Vực quá đỗi xa xôi, cho dù là tu sĩ cấp Đại Năng ngao du cũng phải mất đến mấy năm ròng.

Vực môn của tòa thành trì này không thể truyền tống thẳng qua hai vực, chỉ có thể mượn cổ thành ở khu vực trung tâm làm điểm trung chuyển.

Chỉ chốc lát sau, đoàn người đã đặt chân đến một tòa đại thành.

Tử Thiên Đô.

Nơi đây là một trong mười tòa cổ thành lớn nhất miền trung Đông Hoang, khí thế hùng vĩ tráng lệ.

Tường thành cao vút tận mây xanh, toàn bộ mang sắc tử kim, dưới ánh mặt trời lấp lánh thứ ánh sáng lạnh lẽo.

Tương truyền, nơi đây vốn là Tử Kim Thiên Đô của tiên giới, một ngày nọ rơi xuống phàm trần, hóa thành tòa cự thành nguy nga này.

Các đại thánh địa, thế gia, cùng những bất hủ hoàng triều khắp nơi đều thiết lập cứ điểm tại đây.

Đây là điểm trung chuyển sở hữu nhiều vực môn nhất ở khu vực miền trung.

Chỉ tiếc phạm vi ảnh hưởng của Thái Huyền môn chưa đủ rộng, vẫn chưa vươn tới nơi này, nên cần phải trung chuyển thêm một lần nữa mới có thể đến nơi.

Đường Sinh quyết định dừng chân lại trong thành.

Hắn cần nghe ngóng thêm tin tức về Nam Vực trước đã.

Kể từ khi hắn bước vào Tử Sơn đến nay đã được hai tháng, Nam Vực đang nổi lên sóng gió ngập trời chỉ vì chuyện mộ Thanh Đế.

Thái Huyền môn giành được Yêu Đế binh, sau đó âm phần lại bị phát hiện, thu hút vô số cường giả của các thánh địa, thế gia kéo đến.

Nếu dương phần đã có Đế binh, vậy chí bảo của Trung Châu chắc chắn phải nằm ở âm phần.

Cứ như vậy, vô số thế lực bị thu hút, lũ lượt hội tụ về hướng đó.

Thái Huyền môn là kẻ thu hoạch lớn nhất, cũng vì thế mà bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió.

Bởi vì có một số thế lực muốn ép Đường Sinh phải ra mặt, mang Thanh Đế binh tới mở cửa âm phần.

Bọn họ cho rằng Thanh Đế binh rất có thể chính là chiếc chìa khóa để mở ra âm phần.

Lại thêm Cơ gia và Dao Quang lập lôi đài ngay tại thành Thái Huyền, nhằm chèn ép uy danh, ngăn cản Thái Huyền môn khuếch trương thế lực.

"Đúng là thời buổi rối ren!"

Sau khi nắm rõ tình hình cụ thể, Đường Sinh cũng không còn quá lo lắng cho Thái Huyền môn nữa.

Trong một tháng qua, lại có thêm một đại sự chấn động Nam Vực xảy ra.

Khổng Tước Vương — vị đại năng yêu tộc từng quét ngang Nam Vực Đông Hoang vào tám trăm năm trước, đã xuất thế.

Một bóng khổng tước khổng lồ che rợp bầu trời, tiếng gầm làm chao đảo cả nhật nguyệt sơn hà, khiến toàn bộ Nam Vực chấn động.

Việc đầu tiên hắn làm sau khi xuất thế chính là tìm đến Cơ gia.

Chỉ một chưởng đã vỗ nát tấm biển treo trên cổng lớn Cơ gia.

Yêu lực cuồng bạo suýt chút nữa hất bay luôn cả cánh cửa lớn.

Nguyên nhân là do túc lão của Cơ gia đã đả thương Nhan Như Ngọc, hiện tại nàng đang phải dưỡng thương tại Thái Huyền môn.

Hơn nữa, sự thật chứng minh nàng đã bái cường giả nhân tộc Đường Sinh làm sư phụ.

Bên ngoài có kẻ cố ý tung tin đồn nhảm: Đại năng yêu tộc đã chết sạch, hoàn toàn sa sút, đến cả công chúa trong tộc cũng không bảo vệ nổi, đành phải nương nhờ cường giả nhân tộc.

Khổng Tước Vương lần này xuất hiện chính là để đòi lại công đạo cho Nhan Như Ngọc, đại diện cho yêu tộc bắt Cơ gia phải đưa ra một lời giải thích.

Vừa ra tay đã kinh thiên động địa.

Sau đó, hắn còn liên tiếp san bằng vài cứ điểm của Cơ gia và Dao Quang.

Hắn một đường ngang tàng không kiêng nể ai, sát phạt đến tận thành Thái Huyền, lôi ra bằng được vị thái thượng trưởng lão đã đả thương Nhan Như Ngọc ngày đó.

Một chưởng vỗ xuống.

Yêu quang xuyên thấu cơ thể, đánh chết đối phương ngay tại chỗ.

Hành động sấm sét lần này có sức nặng hơn ngàn vạn lời nói.

Cường giả yêu tộc vẫn còn đó!

Tử Thiên Đô, bên trong một lầu các tên Tửu Tiên Khuyết người đông nghẹt.

Đường Sinh ngồi bên bàn ngọc ở giữa phòng, lẳng lặng thưởng thức linh tửu, không hề vội vã trở về Thái Huyền môn.

Thân hình mập mạp của Đoạn Đức từ bên ngoài chen vào, đặt mông ngồi phịch xuống, đè thấp giọng nói:

"Sư phụ, xảy ra chuyện lớn rồi."

Đường Sinh nhướng mắt nhìn hắn: "Lại chuyện gì nữa?"

Đoạn Đức nhìn quanh một lượt, ghé sát lại gần hơn:

"Đồ nhi nghe nói Khổng Tước Vương ra tay không kiêng kỵ gì cả, giết chết thái thượng trưởng lão của Cơ gia rồi mà vẫn chưa thấy đã thèm."Hắn ngừng lại một chút, đè thấp giọng hơn nữa.

"Thuận tay làm thịt luôn cả thái thượng trưởng lão Dao Quang."

Đường Sinh nâng chén rượu lên: "Ý ngươi là hắn giết sai sao?"

"Đương nhiên là không."

Đoạn Đức vội vàng nói: "Ta còn hận không thể đào tung mả tổ hai nhà bọn chúng lên ấy chứ!"

Sư phụ anh minh!

"Nhưng đây không phải lần đầu tiên Khổng Tước Vương đánh chết thái thượng trưởng lão thánh địa."

"Tám trăm năm trước, hắn từng chém giết hai vị thái thượng trưởng lão Dao Quang."

"Bởi vậy mới bị truy sát hơn năm mươi năm, thế mà vẫn không chết."

"Về sau còn giao thủ với Dao Quang thánh chủ suốt ba ngày ba đêm, bất phân thắng bại."

Đoạn Đức nuốt nước bọt, hắn sợ nhất là loại đại hung nhân cỡ này.

"Sau trận chiến ấy, hắn được xưng tụng là tuyệt đại đại năng."

Đường Sinh đặt chén rượu xuống.

"Còn gì nữa không?"

Đoạn Đức trợn tròn mắt: "Khổng Tước Vương vỗ nát biển hiệu Cơ gia, hất bay cả đại môn!"

"Đó là Cơ gia đấy, hoang cổ thế gia sừng sững mười mấy vạn năm!"

"Có ai dám đến tận cửa sỉ nhục người ta như thế chứ?"

Đường Sinh không nói gì.

Đoạn Đức tiếp tục kể, tốc độ nói ngày càng nhanh:

"Thù mới hận cũ tính gộp một mẻ, Cơ gia chấn nộ, Dao Quang cũng chấn nộ."

"Ngay trong ngày hôm đó đã ban hạ tất sát lệnh, các danh túc trưởng lão dốc toàn lực xuất kích, các vị thánh chủ liên thủ, quyết vây sát Khổng Tước Vương."

Uy nghiêm cực đạo thế lực không thể khinh nhờn.

Cứ nhìn Thái Huyền môn vừa có được đế binh, Cơ gia và Dao Quang lập tức không dám khiêu khích trước sơn môn, chỉ dám lập lôi đài ở Thái Huyền thành là rõ.

Giờ đây Khổng Tước Vương trực tiếp đánh tới tận cửa, uy nghiêm bọn họ còn để vào đâu?

Đường Sinh gật đầu, hắn nghe chừng đó là đã hiểu được đại khái.

Bên trong Tử Thiên Đô, tiếng người ồn ào náo động.

Hầu hết mọi người đều đang bàn tán chuyện Khổng Tước Vương, chuyện Thái Huyền môn ngược lại bị lu mờ đi ít nhiều.

Uy nghiêm Cơ gia và Dao Quang vốn dĩ đã bị lung lay vì sự trỗi dậy từ Thái Huyền môn, nay Khổng Tước Vương lại còn tìm tới tận cửa khiêu khích.

Hai đại thánh địa nhất định phải dùng thủ đoạn lôi đình trấn sát đối phương, bằng không ai cũng tưởng cực đạo thế lực dễ bắt nạt.

Thế nhưng Cơ gia và Dao Quang tuy mạnh, cũng chẳng thể chưởng quản từng tấc đất Nam Vực.

Hơn một tháng vây quét, Khổng Tước Vương đã mấy lần đột phá vòng vây, yêu ảnh hoành hành, ngược lại còn đánh chết thêm vài vị danh túc.

Hai đại thánh địa phái ra lượng lớn cường giả truy lùng khắp nơi, khiến Nam Vực hoàn toàn sôi sục.

Đủ loại tin đồn theo đó liên tiếp dấy lên.

Có người nói Thái Huyền môn muốn liên thủ với yêu tộc tái lập thánh địa, cũng có người bảo yêu tộc muốn nghênh đón đế binh trở về nên mới tỏ thái độ cường thế như vậy.

Đường Sinh nghe thấy Thái Huyền môn chưa phải chịu tổn thất gì lớn, bấy giờ mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Thế nhưng cái thở phào này còn chưa được bao lâu.

Tin tức mới mà Đoạn Đức dò la được lại khiến lòng hắn chùng xuống.

Cơ gia và Dao Quang đã bày mưu, âm thầm giám sát chặt chẽ Nhan Như Ngọc, từ đó lần theo manh mối tìm ra nơi ẩn thân của Khổng Tước Vương.

Sâu trong Thê Hà sơn mạch, một phương tiểu thế giới đã bị phong tỏa.

Khổng Tước Vương và Nhan Như Ngọc bị bao vây trùng trùng điệp điệp, ròng rã suốt ba ngày trời.

Đoạn Đức nhanh nhảu bổ sung thêm một câu: "Bọn họ vây mà không giết."

Hắn nhìn ngó xung quanh, hạ giọng xuống mức thấp nhất:

"Bên ngoài đều đang đồn đại, bọn họ làm vậy là để chờ ngài tới cứu."

"Đường Sinh Thái Huyền môn đã biến mất hai tháng nay, có kẻ nói ngài đến từ vực ngoại, đã mang theo đế binh bỏ trốn rồi."

"Cơ gia và Dao Quang không dám đến tận cửa thăm dò Thái Huyền môn, sợ ngài cũng xách đế binh đi trả thù."

"Bởi vậy bọn họ mới vây khốn đồ đệ ngài để dò xét thực hư."

Giữa các cực đạo thế lực không kết tử cừu, đây là quy củ bất thành văn giữa các phương.

"Sư phụ, bây giờ chúng ta phải làm sao?" Đoạn Đức hạ thấp giọng, ngữ khí vô cùng ngưng trọng.

Cơ gia thánh chủ và Dao Quang thánh chủ không phải những thánh chủ bình thường, thân là thủ lĩnh thánh địa thế gia, trên người bọn họ chắc chắn có mang theo đế binh.Nếu đối đầu với bọn họ, sư phụ sẽ mất đi ưu thế về binh khí.

Theo quan sát của tên đệ tử hờ như hắn, sư phụ vẫn luôn quá ỷ lại vào ngoại vật.

Đường Sinh bình tĩnh đứng dậy.

"Nếu bọn họ đã muốn dẫn dụ ta tới, vậy thì ta sẽ chiều theo ý họ."

Ngữ khí tuy bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại dần trở nên sắc bén: "Ngươi đưa Trương ngũ gia bọn họ tới Thái Huyền môn trước đi."

"Ta sẽ đến Tấn quốc."

Đoạn Đức nhắc nhở: "Cơ gia thánh chủ và Dao Quang thánh chủ không phải là hạng người tầm thường."

"Bọn họ chắc chắn có mang theo đế binh, ngài đến đó chưa chắc đã chiếm được ưu thế đâu."

Nghĩ ra một chủ ý hay, hắn càng nói càng kích động:

"Hay là chúng ta đánh úp sào huyệt của bọn họ, mang theo đế binh, đào sạch mả tổ nhà chúng lên..."

Đường Sinh giơ tay, ngắt lời hắn.

"Lúc này đừng bàn chuyện đó, ngươi mau đưa Trương ngũ gia bọn họ trở về đi."

Đoạn Đức há miệng định nói gì đó, nhưng lại nuốt ngược vào trong.

Hắn đứng dậy, chắp tay: "Sư phụ bảo trọng."

Hắn liếc nhìn Hắc Hoàng đang đi dạo loanh quanh ở đằng xa.

"Đừng để con chó cụt đuôi kia đi theo ngài, xui xẻo lắm."

Đường Sinh sải bước đi về phía vực môn ở trung tâm thành.

Hắc Hoàng không biết từ xó nào lại sáp tới:

"Tiểu tử, đi đánh nhau à?"

"Cho bản hoàng theo với."

Đường Sinh liếc gã một cái: "Ngươi không sợ bị người ta đem đi hầm thịt à?"

Hắc Hoàng lẽo đẽo theo sau, cái đuôi dựng ngược lên trời.

"Kẻ dám hầm thịt bản hoàng còn chưa ra đời đâu!"

Gã đi bên cạnh chẳng chút yên phận, hết khịt mũi bên trái lại đánh hơi bên phải.

Gã hồ nghi nhìn Đường Sinh, luôn cảm thấy trên người đối phương có một luồng khí tức vô cùng quen thuộc.

Kết hợp với việc vô thủy chung ưu ái hắn, gã lờ mờ đưa ra một suy đoán.

Vực môn đi Tấn quốc nay đã trở thành điểm nóng của Nam Vực, nên chẳng cần phải chờ đợi lâu.

Thần quang bỗng rực sáng, vực môn ầm ầm mở ra.

Đường Sinh sải bước tiến vào, thân ảnh nháy mắt biến mất tại chỗ.

Hắc Hoàng bám sát gót, cũng nhanh chóng chui tọt vào trong.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!