Ánh nắng ban chiều rọi xuống những bậc thềm trước Từ Tĩnh cung.
Ôn Thấm đang ngồi nơi đó mở to đôi mắt đẹp, hai má đỏ bừng lắng nghe những âm thanh vọng ra từ bên trong.
Vẻ mặt kia hệt như thể thế giới quan vừa bị chấn động dữ dội.
"Không thể nào..."




