Phàm là những nơi bị khuẩn thảm bao phủ, chút dấu vết sinh mệnh cuối cùng đều bị cắn nuốt, hấp thu triệt để, chỉ trơ lại một bề mặt màu tím bóng loáng đầy quỷ dị.
Phía trên khuẩn thảm, vài chiếc xúc tu tựa như dây leo huyết nhục khẽ đung đưa, dường như đang thăm dò động tĩnh xung quanh.
Dưới chân tường thành, cánh cổng gỗ sồi bọc sắt vốn kiên cố nặng nề, lúc này đã tàn tạ đến mức chẳng nhìn ra hình thù.
Từng mảng lớn kim loại bị toan dịch ăn mòn rồi bong tróc, để lộ lớp gỗ cháy đen bên dưới. Trên mặt gỗ chằng chịt những vết vuốt cào sâu hoắm cùng vô số vết nứt do va đập dữ dội.




