Chương 39: Cho ăn

[Dịch] Vu Sư: Ta Có Một Cây Kỹ Năng

Du Du Bất Cật Thảo

7.282 chữ

03-08-2026

"Đừng kêu nữa, còn kêu là ta ăn thịt ngươi luôn đấy." Đỗ Khắc vừa cắn hạt thông vừa hung hăng đe dọa.

Nghe thấy lời đe dọa, con sóc ở đằng xa lập tức im bặt, vội vã chuyền cành chạy tít đi, quyết tránh thật xa tên ác nhân Đỗ Khắc này.

Ăn chút hạt khô, dĩ nhiên Đỗ Khắc chưa thể no bụng, chỉ coi như bổ sung được chút thể lực.

Nhìn Vi Vi An sắc mặt tái nhợt đang nằm trên mặt đất, hắn không khỏi phát sầu.

Đỗ Khắc còn gặm được hạt khô, chứ Vi Vi An đang hôn mê thì biết làm thế nào?

Mấy loại hạt này hắn cũng chẳng có cách nào đút cho nàng, toàn là đồ cứng, người đang hôn mê như Vi Vi An mà ăn vào rất dễ bị sặc.

Đỗ Khắc để trần nửa người trên, ngẫm nghĩ một lát rồi đi ra bờ sông, dòng nước vẫn chảy khá xiết.

Con sông nhỏ này không sâu, nước trong vắt, có thể nhìn rõ mấy con thanh ngư đang bơi lội bên dưới.

Đỗ Khắc nhanh chóng nảy ra ý tưởng, rút thanh dao găm mang theo bên mình ra, đây cũng là món vũ khí duy nhất còn lại của hắn.

Trường kiếm của hắn và rìu chiến của Vi Vi An đều đã thất lạc ở chỗ đám thực nhân ma.

Đỗ Khắc cầm dao găm lội thẳng xuống nước, nước sông lạnh buốt khiến hắn không khỏi rùng mình một cái.

Thanh ngư dưới sông bơi rất lanh, Đỗ Khắc phải tốn không ít sức mới bắt được hai con.

Hắn thoăn thoắt mổ bụng cá, đánh vảy làm sạch gọn gàng, tiện tay hái thêm ít tía tô và bạc hà quanh đó để làm gia vị.

Đỗ Khắc nhìn quanh một vòng, thấy chiếc mũ giáp của Vi Vi An khá tốt, vô cùng thích hợp để làm nồi nấu.

Hắn bèn xách mũ giáp ra bờ sông rửa sạch, múc luôn một ít nước trong, sau đó dùng đá và dao găm chật vật đánh lửa vào đống cỏ khô, thành công nhóm lên ngọn lửa.

Hai con cá cho vào nồi nấu một lúc đã tỏa ra mùi thơm ngào ngạt, quyện cùng hương thanh mát của tía tô và bạc hà.

Nước canh trong nồi cũng dần chuyển sang màu trắng sữa, trông cực kỳ hấp dẫn.

Đợi cá chín, Đỗ Khắc dùng dao găm xẻo một miếng thịt cá nếm thử, hương vị cũng không tệ.

Thực ra cũng chẳng nêm nếm gia vị gì, đơn thuần là vì quá đói nên ăn cái gì cũng thấy ngon.

Đỗ Khắc xử lý gọn một con cá, húp thêm vài ngụm canh, trong bụng mới cảm thấy ấm áp đôi chút.

Vẫn chưa thể gọi là no, nhưng điều kiện lúc này có hạn, lót dạ được chút ít đã là tốt lắm rồi.

Đỗ Khắc nhìn Vi Vi An đang hôn mê, ngẫm nghĩ một lúc rồi gỡ thịt con cá còn lại, nhai nát ra rồi bón từng chút một cho nàng.

Cách thức này tuy có phần hơi ghê, nhưng hoàn cảnh đặc biệt lúc này cũng chẳng thể đòi hỏi gì hơn.

Bây giờ Đỗ Khắc chỉ biết cầu nguyện Vi Vi An đừng tỉnh lại vào lúc này, bằng không hắn sợ sẽ bị nàng đâm chết ngay tại chỗ.

Mỗi lần hắn bón đều rất ít, đút một chút thịt cá rồi lại mớm một ngụm nhỏ nước canh, để Vi Vi An từ từ nuốt xuống. Quá trình vô cùng cẩn thận và chậm rãi để tránh làm nàng bị sặc.

Bón hết một con cá mà mất gần một canh giờ, Đỗ Khắc làm xong liền thở phào nhẹ nhõm, không ngờ hầu hạ người khác lại là một công việc gian khổ đến thế.

Vi Vi An sau khi ăn thịt và uống canh cá, sắc mặt cũng hồng hào lên đôi chút, khí sắc trông khỏe mạnh hơn, nhịp thở cũng dần bình ổn trở lại.

Đỗ Khắc ngước nhìn sắc trời, thời tiết trong rừng rậm thay đổi thất thường, có thể đổ mưa bất cứ lúc nào.

Lúc này Vi Vi An đã gãy xương sườn, chân phải cũng bị gãy, vô cùng bất tiện cho việc di chuyển.

Nếu trời đột ngột đổ mưa, một khi bị dầm mưa, e rằng thương thế của nàng sẽ càng thêm trầm trọng.

Đỗ Khắc bèn đi quanh khu rừng xung quanh để tìm kiếm. Hắn không dám đi quá xa, tránh trường hợp bên phía Vi Vi An xảy ra chuyện lại không kịp thời lo liệu.Hắn tìm thấy một số loài thực vật lá rộng tựa như cây chuối tây, bèn dùng dao găm chặt lấy thật nhiều tán lá to dày kéo về, phủ lên cành cây ngay trên đỉnh đầu để làm một mái che tạm thời.

Như vậy, cho dù trời có đột ngột đổ mưa cũng không lo ướt như chuột lột.

Đỗ Khắc nghỉ ngơi một lát, bắt đầu suy tính xem bước tiếp theo nên làm thế nào.

Cảnh trí bốn bề nhìn đâu cũng na ná nhau, căn bản không thể nhận biết được vị trí lúc này, hắn chỉ đành nương theo mặt trời để xác định phương hướng.

Thế nhưng, nếu đã không rõ bản thân đang ở chốn nào thì cũng chẳng biết nên đi về đâu.

Đỗ Khắc dự tính cứ đợi Vi Vi An dưỡng thương cho đỡ hơn chút đã, chờ nàng tỉnh lại rồi mới quyết định.

Kế đó, hắn bắt đầu tu luyện Cự kình hô hấp pháp để khôi phục chút đấu khí. Chỉ khi nắm thực lực trong tay, hắn mới có thể đối phó với những nguy hiểm chực chờ.

......

Hai ngày sau, Vi Vi An vẫn chìm trong cơn mê, chưa hề tỉnh lại.

Hôm nay Đỗ Khắc khá may mắn, săn được một con heo rừng già cùng hai con heo rừng nhỏ.

Con heo già hắn không lấy, vứt luôn xác xuống vách núi đằng xa để tránh dụ mấy con cao giai ma thú kéo đến.

Bởi thịt heo rừng già không những vừa chua vừa chát mà còn vô cùng dai cứng, căn bản không thể nuốt nổi.

Chỉ có loại heo rừng nhỏ mới vài tháng tuổi này mới ăn được. Sau khi làm thịt xong, Đỗ Khắc đào một cái hố chôn sạch nội tạng, cố gắng xóa sạch mọi dấu vết quanh đây.

Mãnh thú thông thường Đỗ Khắc vốn chẳng hề bận tâm. Với thực lực của hắn lúc này, trừ phi là ma thú xuất hiện, bằng không chẳng gì có thể tạo thành uy hiếp quá lớn.

Đỗ Khắc nướng chín cả hai con heo rừng nhỏ, một mình xé ăn hết trọn vẹn một con. Đây cũng là bữa no nê thực sự đầu tiên của hắn trong suốt mấy ngày qua.

Hoàn cảnh lúc này không có điều kiện bảo quản thực phẩm lâu dài, thịt heo rừng chẳng thể để lâu, đành phải ăn trước.

Con heo rừng nhỏ còn lại, hắn vẫn làm như cũ, nhai nát thịt rồi từng chút mớm cho Vi Vi An. Trải qua hai ngày nay, mỗi lần môi chạm môi, tim hắn vẫn đập nhanh liên hồi, hơi thở ấm áp phả vào mặt khiến hắn cảm thấy ngứa ngáy rạo rực.

Hôm nay khi đang mớm thức ăn, Đỗ Khắc chợt cảm nhận được thân thể Vi Vi An khẽ run lên.

Trong lòng hắn giật thót, lập tức nhận ra Vi Vi An đã tỉnh.

Nhưng tình cảnh giữa hai người lúc này quá đỗi mập mờ, Vi Vi An vẫn nhắm nghiền mắt giả vờ hôn mê, Đỗ Khắc cũng đành coi như không biết, tiếp tục mớm ăn.

Vi Vi An sau khi khôi phục ý thức, khó tránh khỏi một số phản ứng bản năng không thể kiểm soát. Trong lúc Đỗ Khắc mớm thức ăn, hai bờ môi khó tránh khỏi cọ xát vào nhau.

Mỗi lần như vậy, thân thể Vi Vi An lại khẽ run lên, đôi bàn tay bất giác siết chặt vào nhau. Nàng rõ ràng vô cùng khẩn trương, nhịp tim đập dồn dập, hơi thở cũng trở nên gấp gáp.

Đỗ Khắc đầy gượng gạo hoàn thành việc mớm ăn. Lần này nhờ Vi Vi An đã có ý thức nên mọi chuyện diễn ra thuận lợi hơn trước rất nhiều.

Cho tới khi hắn bón xong, Vi Vi An vẫn giả vờ hôn mê không chịu tỉnh lại. Có lẽ chính nàng cũng chẳng biết phải đối mặt với tình cảnh ngượng ngùng này ra sao.

Vi Vi An thừa hiểu Đỗ Khắc làm vậy là để cứu mình, tâm trạng bỗng trở nên vô cùng phức tạp.

Khi Đỗ Khắc đưa tay lau đi vết mỡ dính bên khóe môi Vi Vi An, hắn cảm nhận được thân thể nàng lại bất giác khẽ động.

Hắn vờ như không biết, mớm xong thức ăn bèn mang chiếc mũ giáp dùng làm nồi đi rửa sạch, múc thêm ít nước suối đặt lên đống lửa đun sôi để sẵn.

Dẫu đang trong hoàn cảnh thiếu thốn này, hắn vẫn cố gắng không uống nước lã. Đây là thói quen đã ngấm vào tận xương tủy từ kiếp trước, giúp hắn vô hình trung tránh được vô số mầm bệnh quấy nhiễu.Sau khi lo liệu xong xuôi mọi việc, Đỗ Khắc lui sang một góc, bắt đầu tu luyện Cự kình hô hấp pháp.

Gió nhẹ mơn man lướt qua cánh rừng, xa xa vọng lại tiếng chim hót, gần đó là tiếng suối chảy róc rách. Mọi thứ xung quanh thật đỗi êm đềm và thanh bình.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!