Sư tôn đã năm mươi tuổi rồi, không thể chờ đợi thêm được nữa.
Nghe ra ý châm biếm trong lời nói của Triệu Lâm Uyên, sắc mặt Nghiêm Dung Tuyên vẫn không hề thay đổi. Hắn quá hiểu đứa đệ tử này của mình, trọng tình trọng nghĩa, vì người nhà, vì những người thân thiết như vị quán chủ Dương gia võ quán hay đám sư huynh đệ kia, cuối cùng rồi cũng sẽ thỏa hiệp mà thôi.
Vài nhịp thở sau, Triệu Lâm Uyên dứt tiếng cười, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Nghiêm Dung Tuyên.
"Nghiêm Dung Tuyên, muốn ta phối hợp với ngươi lấy dị cốt ra cũng được. Nhưng ngoài việc bảo đảm cho Triệu gia ta đời đời vinh hoa phú quý, ta còn muốn ngươi phải hứa thêm ba chuyện."




