Lâm Nghiễn mỉm cười. Hắn biết vì sao Kỳ sư huynh lại cảm tạ mình, chính việc hắn đoạt được hạng nhất đã giúp Kỳ sư huynh có cơ hội tiến vào Thái Ất kiếm phái.
Trình Nhượng đứng bên cạnh, ánh mắt lộ ra vẻ vô cùng ngưỡng mộ, nhưng hắn cũng không hề đố kỵ với Kỳ sư huynh, chỉ tự trách cảnh giới của mình còn kém một chút, thực lực yếu một chút mà thôi.
Trò chuyện với hai vị sư huynh vài câu, Lâm Nghiễn đưa mắt nhìn sang phía Chương Ất kiếm viện, vừa vặn lúc này ánh mắt của Thượng Quan Tuần cũng nhìn tới. Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều hiểu được ý tứ trong mắt đối phương, lập tức cất bước đi về phía nhau.
Chỉ là, Lâm Nghiễn vừa mới bước ra ba bước đã cảm thấy tầm nhìn trở nên mơ hồ.




