Chỉ dựa vào luồng chân cương này, lúc này ở trong kiếm viện, đối mặt với bất kỳ đệ tử chân cương ngũ trọng nào, hắn cũng chẳng có lấy nửa phần thắng.
Phút chốc, đánh rớt về nguyên hình.
Cảm nhận được sức nặng trên lưng, Lâm Nghiễn rút Trầm Uyên kiếm ra. Khoảnh khắc nắm lấy chuôi kiếm, hai mắt hắn khẽ nheo lại.
Giây tiếp theo, hắn quay người nhìn về phía kiếm tháp, khóe miệng khẽ nhếch lên, nở một nụ cười tự giễu.




