Trong mắt Lục Trường Phong, Lâm Nghiễn hẳn là không có cơ hội. Đừng thấy trong thập đại đệ tử hiện tại, mấy người xếp cuối như Thôi Du Bạch chỉ mới ở chân cương lục trọng, đợi đến cuối năm, bọn họ kiểu gì cũng đột phá lên chân cương thất trọng. Cộng thêm nền tảng ít nhất mười sáu đạo kiếm ý, Lâm Nghiễn muốn đuổi kịp chỉ trong bảy tám tháng ngắn ngủi còn lại quả thực là quá khó.
Xét theo tuổi tác của Lâm Nghiễn, hắn ngược lại rất có cơ hội tham gia kỳ viện tỷ khóa sau.
Đương nhiên, những lời này hắn sẽ không nói thẳng ra miệng. Tiết lộ cho Lâm Nghiễn biết chuyện này, chủ yếu là để tạo thêm động lực tu luyện cho hắn mà thôi.
Ngoài ra, trong lòng hắn vẫn còn một mối nghi hoặc. Uy lực môn Tứ Tượng Ngưng Cương Kiếm của Lâm Nghiễn ở giai đoạn chân cương tiền kỳ coi như cũng tạm được. Hơn nữa, ban nãy quan sát trận chiến giữa hắn và Bành Việt, Lục Trường Phong nhận thấy chân cương của Lâm Nghiễn cực kỳ hùng hậu, nguyên nhân hẳn cũng xuất phát từ công pháp.




