Chương 126: Truy sát! Băng Phách quyết!

[Dịch] Võ Hiệp Triệu Hoán, Bắt Đầu Sáng Tạo Tiêu Dao Các

Lân Vũ Long

9.117 chữ

11-01-2026

Giữa núi rừng, một bóng người đang chật vật chạy trốn.

Trán Ôn Lương đẫm mồ hôi lạnh, y phục đã sớm bị cành cây cào rách, để lộ những vệt máu. Hắn nghiến chặt răng, liều mạng vận dụng chút chân khí ít ỏi còn lại trong cơ thể, lao đi như điên trên con đường núi gập ghềnh.

“Ôn Lương! Ngươi không thoát được đâu!” Tiếng gầm giận dữ vọng tới từ phía sau. “Dám giết đệ đệ của ta, hôm nay ta nhất định lấy mạng ngươi!”

Ôn Lương ngoái đầu lại liếc nhìn, chỉ thấy hơn mười đệ tử Thanh Dương môn đang bám riết không tha, kẻ dẫn đầu chính là huynh trưởng của Triệu Vô Trần – gã đã cướp người thương và thường xuyên sỉ nhục hắn – nội môn đệ tử Thanh Dương môn, Triệu Vô Cực. Người này đã có tu vi tông sư hậu kỳ, căn bản không phải là đối thủ mà hắn có thể chống lại.

“Bó tay chịu trói ư?” Ôn Lương cười gằn, giọng khàn đặc. “Ngươi nghĩ ta ngốc chắc?”

Cuộc xung đột hai năm trước vẫn còn hiện rõ mồn một. Triệu Vô Trần, kẻ cậy huynh trưởng là nội môn đệ tử mà ngang ngược ức hiếp đồng môn, không chỉ chiếm đoạt tài nguyên tu luyện của hắn mà còn nhiều lần làm nhục hắn trước mặt mọi người.

Quan trọng nhất là hắn đã âm thầm biết được sư phụ mình chết dưới tay đồng môn, điều này khiến hắn gần như phát điên. Cho đến ngày đó, hắn đã không thể nhẫn nhịn được nữa.

Trong mắt Ôn Lương lóe lên một tia hung ác, giết Triệu Vô Trần, hắn chưa bao giờ hối hận!

Đúng lúc này, chiếc nhẫn cổ xưa trên tay hắn đột nhiên lóe lên ánh sáng yếu ớt. Một hư ảnh già nua từ từ hiện ra, đó chính là vị sư phụ đã chỉ dạy hắn tu luyện suốt hai năm qua – Phúc Linh lão nhân.

“Đồ nhi, tình hình không ổn rồi.” Phúc Linh lão nhân nhíu chặt mày. “Chân khí của ngươi sắp cạn kiệt rồi.”

Ôn Lương thở hổn hển nói: “Sư phụ, bây giờ phải làm sao? Trong đám người phía sau có ít nhất ba vị tông sư, ta không thể nào đánh lại…”

Phúc Linh lão nhân trầm tư một lát, rồi mắt đột nhiên sáng lên: “Phía trước ba dặm có một hang núi, trong hang có một con sông ngầm. Nhảy xuống đó có lẽ sẽ cắt đuôi được bọn chúng!”

Nghe vậy, Ôn Lương phấn chấn tinh thần, lập tức đổi hướng. Thế nhưng đúng lúc này, một luồng kiếm khí sắc lẹm đột nhiên tấn công từ bên hông!

“Cẩn thận!” Phúc Linh lão nhân hét lớn.

Ôn Lương vội vàng né tránh nhưng vẫn bị kiếm khí sượt qua vai, máu tươi lập tức nhuộm đỏ nửa thân mình. Hắn loạng choạng đứng vững lại, chỉ thấy Triệu Vô Cực không biết từ lúc nào đã đi đường tắt chặn ở phía trước, trường kiếm trong tay lấp loáng ánh sáng lạnh lẽo.

“Chạy nữa đi? Sao không chạy nữa?” Triệu Vô Cực cười gằn. “Để đuổi theo ngươi, tiểu tạp chủng, bọn ta đã lùng sục trong núi rừng sâu thẳm này hơn nửa tháng rồi!”

Các đệ tử Thanh Dương môn khác cũng lần lượt kéo đến, dàn thành hình quạt vây chặt lấy Ôn Lương. Lưng tựa vào vách núi, hắn đã không còn đường lui.

“Triệu Vô Cực!” Ôn Lương cố nén cơn đau dữ dội, trừng mắt giận dữ. “Đệ đệ của ngươi khinh người quá đáng, đó là gã tự chuốc lấy!”

“Tìm chết!” Triệu Vô Cực nổi trận lôi đình, khí thế cảnh giới tông sư bùng nổ dữ dội. “Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết kết cục của việc đắc tội với Triệu gia!”

Trường kiếm xé gió lao tới.

“Muốn giết ta ư? Không dễ vậy đâu!”

Ôn Lương đột ngột lăn một vòng sang bên, mạo hiểm tránh được một kiếm chí mạng của Triệu Vô Cực. Giữa lúc đá vụn bay tứ tung, hắn quỳ một gối xuống đất, thở dốc.

“Đồ nhi, bây giờ chỉ có thể liều mạng một phen!” Giọng nói của Phúc Linh lão nhân dồn dập vang lên trong đầu hắn. “Vận chuyển Băng Phách quyết! Tuy ngươi chưa nhập môn, tu vi cũng không đủ, nhưng lúc này không còn lựa chọn nào khác!”

Ôn Lương cắn đầu lưỡi, ép mình phải bình tĩnh. Hắn từ từ nhắm mắt, chút chân khí còn sót lại trong cơ thể bắt đầu vận chuyển theo một đường kinh mạch xa lạ.

“Băng Phách quyết… chỉ đành thử một lần!”

Trong khoảnh khắc, một luồng khí lạnh thấu xương từ trong cơ thể hắn bùng phát. Nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm xuống, mặt đất ngưng tụ những tinh thể băng li ti. Mặt Ôn Lương dần phủ một lớp sương mỏng, hai tay bị hàn khí nồng đậm bao bọc.

“Giả thần giả quỷ!” Triệu Vô Cực khinh thường hừ lạnh, trường kiếm lại đâm tới. “Chết đi cho ta!”

Ngay khoảnh khắc mũi kiếm sắp chạm vào yết hầu Ôn Lương…

“Ầm!”

Ôn Lương đột ngột mở mắt, hai luồng sáng màu xanh băng từ trong con ngươi bắn ra. Lấy hắn làm trung tâm, một vòng hàn khí nổ tung, đánh văng Triệu Vô Cực cả người lẫn kiếm lùi lại mấy bước. Những ngoại môn đệ tử xung quanh còn bị hất ngã lăn lóc trên đất, vô cùng thảm hại.

“Đây… đây là công pháp gì?!”

“Hàn khí đáng sợ quá!”

“Hắn không phải mới tiên thiên hậu kỳ sao? Sao lại có uy lực như vậy?”

Các đệ tử Thanh Dương môn kinh hãi nhìn Ôn Lương lúc này – toàn thân hắn phủ một lớp băng mỏng, đuôi tóc ngưng tụ thành những sợi băng, hơi thở cũng hóa thành sương trắng. Đáng sợ nhất là đôi mắt đã hoàn toàn biến thành màu xanh băng, không hề có chút cảm xúc nào.

Triệu Vô Cực đứng vững lại, sắc mặt âm u khó lường: “Không ngờ ngươi còn có át chủ bài thế này… Nhưng cưỡng ép vận dụng công pháp vượt quá cảnh giới của bản thân, ngươi cầm cự được bao lâu?”

Ôn Lương không trả lời, thực tế là mỗi giây trôi qua hắn đều đang phải chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng. Băng Phách quyết là địa giai công pháp do Phúc Linh lão nhân truyền cho hắn, vốn dĩ phải đạt tới cảnh giới tông sư mới có thể miễn cưỡng tu luyện. Giờ phút này, khi cưỡng ép vận công, kinh mạch của hắn đang bị chân khí cực hàn không ngừng xâm thực.

“Phải… nhanh chóng kết thúc…”

Ôn Lương khó khăn giơ tay lên, một mũi nhọn bằng băng ngưng tụ trong lòng bàn tay, trong con ngươi ánh lên một tia sáng lạnh màu xanh băng. Hàn khí lượn lờ giữa hai lòng bàn tay hắn, mặt đất dưới chân tức thì ngưng kết một lớp băng mỏng.

“Tật Phong kiếm!” Triệu Vô Cực hừ lạnh, trường kiếm mang theo kiếm khí sắc bén đâm thẳng tới.

“Băng Phách quyết – Hàn Sương chưởng!”

Ôn Lương quát khẽ, hai lòng bàn tay đột ngột đẩy ra. Trong chớp mắt, hàn khí thấu xương hóa thành một làn sóng băng sương hữu hình, va chạm dữ dội với kiếm khí của Triệu Vô Cực!

“Ầm…”

Trong tiếng nổ vang trời, chân khí hàn băng cuồng bạo và kiếm khí bắn ra tứ phía. Cây cối xung quanh lập tức bị đóng băng, rồi ngay sau đó bị kiếm khí nghiền thành mảnh vụn. Các đệ tử Thanh Dương môn đang vây xem vội vàng lùi lại, vài người tu vi yếu hơn còn bị dư chấn làm cho hộc máu.

Khói bụi tan đi, chỉ thấy Triệu Vô Cực phải lùi lại bảy bước mới đứng vững, bàn tay phải cầm kiếm đã bị một lớp băng mỏng bao phủ. Còn Ôn Lương tuy bị đánh bay hơn mười trượng, khóe miệng rỉ máu, nhưng vẫn giữ vững tư thế chiến đấu.

“Cái… cái này sao có thể?!”

Một nội môn đệ tử trợn tròn mắt: “Triệu sư huynh là tông sư hậu kỳ cơ mà!”

Một nữ đệ tử khác cũng kinh ngạc thốt lên: “Đó là công pháp gì vậy? Lại có thể khiến một võ giả tiên thiên đối đầu trực diện với tông sư!”

Sắc mặt Triệu Vô Cực âm trầm đến đáng sợ. Hắn mạnh mẽ chấn vỡ lớp băng trên cánh tay, sát ý trong mắt càng thêm nồng đậm: “Tiểu tạp chủng, đúng là ta đã xem thường ngươi rồi. Nhưng…”

Triệu Vô Cực lau vết máu nơi khóe miệng, cười lạnh lẽo: “Ngươi nghĩ dựa vào chút mánh khóe này là có thể lật kèo sao? Ta muốn xem, trạng thái cưỡng ép tăng cường này của ngươi duy trì được bao lâu!”

Hắn đột ngột vung tay: “Tất cả cùng lên! Đánh cho hắn kiệt sức mà chết!”

Hơn mười đệ tử Thanh Dương môn nghe lệnh lập tức kết trận vây công, trong đó ba cao thủ cảnh giới tông sư càng tung ra những chiêu chí mạng. Ôn Lương dù dựa vào Băng Phách quyết tạm thời nâng cao thực lực, nhưng đối mặt với vòng vây như vậy, chẳng mấy chốc đã rơi vào thế chống đỡ vất vả.

“Bốp!”

Một đệ tử tông sư trung kỳ chớp lấy sơ hở, vỗ một chưởng vào lưng Ôn Lương, đánh hắn loạng choạng lao về phía trước.

“Phụt…” Ôn Lương phun ra một ngụm máu tươi, lớp băng sương trên người bắt đầu rạn nứt.

“Đồ nhi cẩn thận!” Phúc Linh lão nhân lo lắng nhắc nhở, nhưng đã quá muộn.

Triệu Vô Cực nắm lấy cơ hội thoáng qua này, thân hình như quỷ mị lóe lên trước mặt Ôn Lương, bàn tay phải ngưng tụ chân khí hùng hậu, hung hăng ấn vào bụng hắn!

“Ầm!”

Một chưởng này đánh trúng đích, cả người Ôn Lương như diều đứt dây bay ngược ra sau, đập mạnh vào vách núi cách đó mười trượng. Giữa lúc đá núi vỡ vụn, lớp băng giáp trên người hắn hoàn toàn vỡ nát, trạng thái gia trì của Băng Phách quyết cũng bị cưỡng ép cắt đứt.

“Khụ… khụ khụ…” Ôn Lương mềm nhũn ngã xuống đất, máu tươi không ngừng trào ra từ miệng. Hắn cảm thấy ngũ tạng lục phủ như bị đảo lộn, kinh mạch truyền đến cơn đau như bị xé toạc.

Triệu Vô Cực chậm rãi bước tới, trường kiếm kéo lê trên mặt đất tạo ra tiếng ma sát chói tai: “Bây giờ, nên kết thúc vở kịch này rồi.”

Hắn giơ cao trường kiếm, ánh nắng phản chiếu trên lưỡi kiếm lóe lên ánh sáng lạnh buốt.

“Chết tiệt… Thôi xong rồi…” Lúc này Ôn Lương đã không còn sức để đứng dậy, cùng lúc đó chiếc nhẫn trên tay hắn bắt đầu rung động, dường như muốn vận dụng một sức mạnh nào đó.

Nhưng đúng vào khoảnh khắc then chốt này, cách đó không xa đột nhiên vang lên một tiếng kiếm ngân trong trẻo, một vệt kiếm quang như sao băng xé toạc bầu trời, trong nháy mắt đã đến!

“Thanh Dương môn oai phong thật đấy, lại dùng trò lấy nhiều hiếp ít hay sao?”

Giọng nữ trong trẻo lạnh lùng vừa dứt, một nữ tử tuyệt mỹ trong bộ váy dài trắng tinh đã đứng chắn trước mặt Ôn Lương.

…………………

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!