[Dịch] Vô Hạn Quay Ngược Thời Gian, Các Hạ Ứng Đối Ra Sao?

/

Chương 99: Đột phá luyện khí cảnh, thế vũ trụ bao la

Chương 99: Đột phá luyện khí cảnh, thế vũ trụ bao la

[Dịch] Vô Hạn Quay Ngược Thời Gian, Các Hạ Ứng Đối Ra Sao?

Hồng Phiên Thự Hảo Cật

9.811 chữ

14-07-2026

Trần Lạc được một luồng sức mạnh bao bọc, xuyên qua thời không, đầu óc chợt dâng lên một trận choáng váng.

May mà cảm giác choáng váng này đến nhanh, đi cũng nhanh.

Hắn còn chưa kịp phản ứng, hai chân đã vững vàng chạm đất.

"Tê..."

Trần Lạc mở bừng mắt, không khỏi hít sâu một ngụm khí lạnh.

Đập vào mắt hắn là một vùng vũ trụ bao la vô tận, tám hướng trống rỗng, chẳng có lấy một vật.

Ngay cả thứ dưới chân hắn đang giẫm lên cũng chỉ là một khối thiên thạch lặng lẽ trôi nổi giữa hư không vũ trụ.

Hắn đang ở ngoài không gian rồi sao?

Trần Lạc phóng thần niệm ra cảm ứng, phát hiện trong vũ trụ đang trôi lơ lửng từng luồng linh khí mỏng manh.

Chỉ là, linh khí nơi này hoàn toàn khác biệt so với những gì hắn từng thấy ở thần giáo.

Chúng tinh thuần hơn bên ngoài rất nhiều, hơn nữa còn ẩn chứa một loại khí tức vô cùng kỳ diệu.

Khí tức này hơi giống với thiên nhiên linh tinh, nhưng lại thuần khiết và nồng đậm hơn hẳn.

"Tiểu tử, linh khí nơi này ẩn chứa linh vận, phô bày trọn vẹn sự huyền diệu của hoàn vũ, chính là động thiên phúc địa tuyệt diệu để luyện khí, ngộ thế. Quá hời cho tiểu tử ngươi rồi."

Giọng nói đầy cảm khái của Đoạn Chính Hoành văng vẳng truyền đến.

Ba Mươi Sáu Thiên Cang bí cảnh là động thiên phúc địa đỉnh cấp nhất thế gian.

Bổ Thiên giáo sở dĩ có thể trường thịnh không suy, Ba Mươi Sáu Thiên Cang bí cảnh đóng vai trò rất lớn, giúp thần giáo không ngừng bồi dưỡng ra vô số thiên kiêu.

Phải biết rằng, thế gần như là thiên phú thứ hai của tu sĩ.

Nó có thể hỗ trợ tu sĩ đấu pháp, hấp thu linh khí, cũng như cảm ngộ sự huyền diệu của thiên địa.

Gọi nó là thiên phú thứ hai cũng không ngoa chút nào.

Trước đó lão từng nói danh ngạch vào Ba Mươi Sáu Thiên Cang bí cảnh dù có ra giá mười tỷ cũng có hàng đống người tranh nhau mua, thực ra lão đã nói dối.

Chẳng qua lão chỉ muốn Trần Lạc hiểu rõ sự quý giá của danh ngạch này mà thôi.

Trên thực tế, giá trị của Ba Mươi Sáu Thiên Cang bí cảnh căn bản không thể dùng linh tinh để đong đếm.

Đệ tử Bổ Thiên giáo cần phải sở hữu thần thể mới đủ tư cách tiến vào.

Những kẻ có thể chất kém hơn một chút cũng có cơ hội, nhưng điều kiện là phải lập được đại công, hoặc sư tôn của họ chấp nhận trả một cái giá cực lớn.

Người ngoài muốn vào Ba Mươi Sáu Thiên Cang bí cảnh để ngộ thế thì càng không phải chuyện có thể giải quyết bằng linh tinh, mà phải dùng bảo vật lọt vào mắt xanh của Bổ Thiên giáo để trao đổi.

Cho nên lão mới nói Trần Lạc đã lời to, vớ được đại vận.

Chẳng biết Thần Hy nghĩ thế nào, lại thà cho Trần Lạc danh ngạch vào Ba Mươi Sáu Thiên Cang bí cảnh chứ nhất quyết không chịu bồi thường linh tinh.

Đây hoàn toàn là vụ mua bán lỗ đến tận xương tủy, đúng chuẩn "tham bát bỏ mâm".

"Linh vận là gì?"

Thấy Đoạn Chính Hoành vẫn còn ở đó, Trần Lạc vội vàng truy hỏi.

"Linh vận chính là đạo vận huyền diệu sẵn có trong linh khí, có thể giúp tu sĩ ngộ đạo và đột phá bình cảnh dễ dàng hơn."

"Tu sĩ cao giai đều sử dụng thiên nhiên linh tinh có chứa linh vận, nhưng linh vận ẩn chứa bên trong đó nếu đem so với linh khí của Ba Mươi Sáu Thiên Cang bí cảnh thì đúng là một trời một vực."

Đoạn Chính Hoành từ tốn giải thích.

Hóa ra là vậy... Trần Lạc bừng tỉnh ngộ.

Thảo nào một viên thiên nhiên linh tinh và nhân tạo linh tinh rõ ràng có kích thước như nhau, nhưng giá cả lại chênh lệch tới cả vạn lần.

Thảo nào linh khí nơi này lại mang đến cho hắn cảm giác thần kỳ đến thế.

Trần Lạc rốt cuộc cũng nhận ra bản thân vừa vớ được một cơ duyên lớn đến nhường nào.

"Thần Hy quả là một vị giáo chủ tốt." Trần Lạc thầm nghĩ.

"Lo mà tu luyện cho tốt đi."

Dứt lời, Đoạn Chính Hoành cũng thu hồi thần niệm, không chú ý đến hắn nữa.

Trần Lạc ngẫm nghĩ một lát, quyết định trước tiên sẽ niết bàn ở đây một lần.

Dù sao đứng trước một bảo địa tuyệt vời thế này, nếu không tranh thủ tận dụng thì đúng là kẻ ngốc.Động tác thoát thai niết bàn lần thứ hai của Tiên thiên huyền đạo đồ là tay nâng nhật nguyệt, thần cảm vũ trụ bát cửu, thuận theo diệu pháp tự nhiên của trời đất, đạt đến cảnh giới viên mãn.

Trong chớp mắt, Trần Lạc tựa như một hố đen, điên cuồng cắn nuốt linh khí vũ trụ, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ.

Dưới sự gột rửa của luồng linh khí mang sẵn linh vận, Trần Lạc nhanh chóng chìm vào trạng thái đốn ngộ, thiên nhân hợp nhất.

Hắn vô thức vận chuyển Tiên thiên huyền đạo đồ, thoát thai hoán cốt, niết bàn trùng sinh.

Một tháng sau.

Trần Lạc niết bàn lần thứ hai thành công.

Nhưng hắn vẫn chưa tỉnh lại khỏi trạng thái đốn ngộ.

Cơ thể tự động tiến hành lần niết bàn thứ ba...

Hai tháng sau.

Trần Lạc bừng tỉnh khỏi cơn đốn ngộ, bắt đầu kiểm tra thuộc tính của bản thân.

【Cảnh giới】: Luyện khí nhất trọng sơ kỳ.

【Thể chất】: Tiên thiên thuần dương linh thể (Thượng phẩm)

【Thiên phú】: Dũng võ tinh thần (Vàng)

【Mệnh cách】: Tảo yểu chi tướng (Đen)

【Mệnh số】: Nhân trung long phượng (Trắng), Đại họa lâm đầu (Đen).

【Vận mệnh cuộc đời】: Một kẻ phản diện tâm ngoan thủ lạt.

(Đen, xám, trắng, thanh, đỏ, tím, vàng.)

【Bước ngoặt vận mệnh】: Ngươi đạt được cơ duyên nghịch thiên, có thể nhìn thấu tiền kiếp tương lai. Vận mệnh của ngươi là một mảnh hỗn độn, không ai có thể nhìn thấu hướng đi tương lai của ngươi.

"Đột phá luyện khí cảnh rồi..."

"Tiên thiên thuần dương linh thể cũng thăng cấp từ hạ phẩm lên thượng phẩm..."

"Còn cả Hồng Mông thời không huyễn kính nữa, ta đã có thể khống chế nhiều năng lực hơn rồi..."

Trần Lạc vui mừng ra mặt, Hồng Mông thời không huyễn kính vừa truyền cho hắn một luồng thông tin.

Bây giờ hắn không cần phải lưu trữ nữa, mà có thể tùy ý đọc lưu trữ để quay về bất kỳ thời điểm nào trong vòng ba ngày trước.

Ngoài ra, Hồng Mông thời không huyễn kính còn có thể suy tính tiền kiếp, hiện tại và tương lai của bất kỳ ai.

Điều này tương đương với việc hắn có thêm khả năng xem kịch bản cuộc đời của người khác.

Năng lực này đúng là quá hữu dụng.

Trần Lạc hưng phấn một hồi lâu mới bình tâm tĩnh khí lại. Hắn nội thị đan điền, phát hiện chân khí đã hóa thành từng luồng pháp lực mắt thường không thể thấy nhưng lại tồn tại vô cùng chân thực.

Trong huyết nhục cơ thể cũng sinh ra từng tia thuần dương huyết khí.

Nhịp tim đập mạnh như tiếng trống chầu, máu huyết cuồn cuộn tuôn chảy như sông dài, huyết khí rực rỡ tựa kiêu dương.

Nghe nói sau khi bước vào luyện khí cảnh, thể chất sẽ được thăng hoa hoàn toàn, trong miệng sinh ra kim tân ngọc dịch, đối với phàm nhân mà nói thì chẳng khác nào quỳnh tương tiên vật.

Chỉ cần nuốt một chút là có thể kéo dài tuổi thọ, xua tan bách bệnh, thân cường thể tráng.

Trần Lạc quan sát cơ thể một lúc lâu, sau đó mới chuyển ánh mắt sang các thuộc tính khác.

Nhìn thấy "Tảo yểu chi tướng" và "Đại họa lâm đầu" vẫn không suy suyển, ngay cả vận mệnh phản diện cũng chẳng hề thay đổi.

"Xem ra ta vẫn chưa đủ mạnh."

Trần Lạc thầm nghĩ.

Trước tiên cứ đặt ra một mục tiêu nhỏ: Trở thành đại phản diện.

Bởi vì đây là cơ hội nghịch thiên cải mệnh duy nhất của hắn lúc này.

Trước đó hắn chỉ là "tiểu phản diện", nhưng sau khi nẫng tay trên vài lần cơ duyên của Tô Bạch, hắn đã gỡ bỏ được chữ "tiểu" kia.

Mệnh số cũng có thêm một cái "Nhân trung long phượng".

Không khó để đoán ra, nếu như hắn cướp được cơ duyên của nhân vật chính, giết đủ nhiều nhân vật chính, thì mệnh cách và mệnh số đều sẽ phát sinh biến hóa.

"Tôn nhi của Diệp bán tiên chính là nhân vật chính, cũng không biết thực lực ra sao."

Từ khi đến Bổ Thiên giáo, Trần Lạc luôn bận rộn tu luyện và học hỏi kiến thức, căn bản không có thời gian để nghe ngóng tin tức về đứa cháu này của Diệp bán tiên.

Hơn nữa, cho dù có nghe ngóng được thì cũng vô dụng.

Thực lực của hắn quá thấp, đối phó với Diệp bán tiên còn lực bất tòng tâm, nếu đối đầu với nhân vật chính thì đa phần là đi nộp mạng.

Lần này xuất quan, có lẽ nên đi tìm tôn nhi của Diệp bán tiên một chuyến.Việc cấp bách trước mắt là phải cảm ngộ ra "thế" của bản thân.

Nghĩ đến đây, Trần Lạc tĩnh tâm ngưng thần, dùng thần niệm cảm ngộ sự bao la của vũ trụ, nét huyền ảo của thiên địa.

Từng được Hỏa Nguyệt dẫn dắt cảm ngộ "thế" ba lần, Trần Lạc đã có những hiểu biết nhất định về nó nên rất nhanh đã tiến vào trạng thái.

Ý thức dần trở nên mông lung, phảng phất như đang trôi nổi giữa vũ trụ bao la vô tận.

Thời gian lặng lẽ trôi qua.

Ba tháng sau.

Trần Lạc vừa cảm ngộ ra "thế" đã bị quy tắc của Ba Mươi Sáu Thiên Cang bí cảnh dịch chuyển ra ngoài.

Quả thực một khắc cũng không muốn cho hắn nán lại thêm.

"..."

Trần Lạc có cảm giác mình bị quy tắc nơi này ghét bỏ, ngặt nỗi lại chẳng có bằng chứng.

Nếu được ở lại thêm vài tháng, có lẽ hắn sẽ tiến thêm một bước hoàn thiện "thế" của mình, biết đâu chừng còn mượn cơ hội này cảm ngộ ra thần thông.

"Không biết sau này còn cơ hội vào đây nữa không... Tiếc là Thần Hy đã vứt bỏ Diệp bán tiên, bằng không ta vẫn có thể hố nàng thêm vố nữa." Trần Lạc thầm nghĩ.

Trong lòng hắn tràn ngập khao khát đối với Ba Mươi Sáu Thiên Cang bí cảnh.

Động thiên phúc địa quả nhiên danh bất hư truyền, cảm ngộ ở bên trong có thể đoạt được đại tạo hóa, thụ ích cả đời.

Điển hình như "thế" mà hắn vừa cảm ngộ ra đây.

Trần Lạc bắt đầu thể ngộ "thế" của bản thân.

Ầm một tiếng, thiên địa biến sắc, dị tượng vũ trụ bao la chợt hiện ra.

Trần Lạc sinh ra một loại cảm giác vô cùng mãnh liệt, tựa như bản thân chính là chúa tể thiên địa, là thần linh của vũ trụ này.

Đương nhiên, hắn thừa hiểu đây chỉ là ảo giác. Thực lực đột ngột tăng vọt, nội tâm khó tránh khỏi sinh ra chút bành trướng.

Đợi thích ứng một thời gian, tự khắc sẽ khôi phục lại bình thường.

Nhưng không thể phủ nhận, "thế" của hắn tuyệt đối là loại "thế" đỉnh cấp nhất.

Đem "thế" của Thường Chí Lăng ra so với hắn, chẳng khác nào đom đóm đọ với ánh trăng rằm, khác biệt một trời một vực.

"Ta hiểu rồi..."

Trần Lạc bừng tỉnh đại ngộ.

Cuối cùng hắn cũng hiểu vì sao Hỏa Nguyệt không can thiệp vào quá trình lĩnh ngộ "thế" của các đệ tử khác.

Và vì sao nàng chỉ giúp hắn đúng ba lần.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!